Chương 14: (Vô Đề)

107.

Đến tuần thi cuối kỳ, học bá trở thành tài nguyên công cộng.

Thế nên Tưởng Càn rất chi là hợp tình hợp lý lại lướt thấy Hề Phong trên trang Confession.

[Tuần thi rồi sao không thấy bạn học cùng của tôi ở thư viện thế, cả người mất hết động lực rồi, cũng không phải là cứ phải có bạn học cùng mới học được, nhưng bình thường cậu ấy đều ở đấy, giờ tự dưng không thấy đâu làm người ta thấy thiếu thiếu. Mọi người có nhìn thấy bạn học cùng của tôi ở chỗ nào khác trong thư viện không! Trả lại bạn học cùng cho tôi đây!]

"Không thấy, hai hôm nay tôi tìm khắp thư viện rồi, đúng là không đến thật."

"Hề Phong á, hình như cậu ấy ở trong ký túc xá đấy, hôm qua bạn cùng phòng tôi sang phòng cậu ấy mượn đồ có nhìn thấy."

"Dù sao cũng là tuần thi rồi, chắc bạn cùng phòng của Hề Phong cũng ở nhà ôn thi nên cậu ấy lười ra thư viện thôi."

"Á! Tuần thi không có bạn học cùng, cảm giác tỉ lệ qua môn của tôi giảm đi bao nhiêu."

Tưởng Càn lướt xong đống bình luận, phải kiềm chế lắm mới không vào bình luận một câu cà khịa.

Lúc này mới chín giờ sáng, chuông báo thức của Tưởng Càn đã kêu một lần từ mười phút trước, thò đầu từ trên giường nhìn xuống, Hề Phong đã ngồi vào bàn ôn tập rồi. Tưởng Càn tự dưng hiểu được cảm giác của mấy người trên Confession một cách vi diệu, trước đây cậu ta không hiểu thật, bạn học cùng là cái quái gì? Tại sao cứ phải ở cùng phòng với Hề Phong thì mới muốn học? Nhưng đúng thật, nhìn thấy Hề Phong ngồi đấy, Tưởng Càn tự dưng có động lực dậy hẳn.

Cậu ta nhanh ch. óng dọn dẹp giường chiếu, leo thang xuống giường.

108.

Hai đứa còn lại trong phòng vẫn chưa dậy, Hề Phong chắc là nghe thấy tiếng động, hạ thấp giọng quay đầu hỏi: "Dậy rồi à?"

Tưởng Càn xoa xoa mặt: "Ừ, cậu ăn cơm chưa?"

Hề Phong dùng b. út chỉ chỉ lên bàn Tưởng Càn: "Mua cho cậu rồi."

Tưởng Càn lúc này mới nhìn thấy bánh mì kẹp và sữa trên bàn mình: "Cảm ơn nhé, cậu đúng là thiên thần hạ phàm, không có cậu tôi biết sống sao đây!" Nói xong lấy điện thoại chuyển tiền cho Hề Phong.

Hai người yên lặng học đến mười giờ, chuông báo thức của Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch lần lượt vang lên, trong phòng cuối cùng cũng có thể nói to được rồi. Tưởng Càn khó khăn lắm mới dậy sớm được một hôm, tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này để chế giễu: "Mấy giờ rồi, tôi sắp đi ăn trưa đến nơi rồi mà hai ngài mới dậy à!"

Lâm Hoành với cái đầu tổ quạ nhìn xuống: "Mày dậy sớm thế?"

Tưởng Càn vẻ mặt đắc ý: "Tất nhiên, tao học thuộc xong trọng tâm hai chương rồi."

Hề Phong: "Đặc điểm phát triển khả năng quan sát của trẻ em."

Tưởng Càn: "Hả?"

Hề Phong: "Đọc thuộc đi."

Tưởng Càn: "Tôi chưa học cái này."

Hề Phong: "Cậu học rồi, tôi nghe thấy."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Tôi ghét cậu."

109.

Tưởng Càn tìm mãi mới thấy, vãi chưởng, học rồi thật.

Cậu ta lại nhẩm thêm mấy lần nữa, tự tin tràn trề quay người lại, vươn dài tay dùng b. út chọc chọc vào vai Hề Phong.

Tưởng Càn: "Lần này tôi thuộc rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!