Chương 13: (Vô Đề)

100.

Sắp đến tuần thi cuối kỳ, đến cả loại học dốt như Tưởng Càn cũng đã bắt đầu ngoan ngoãn ghi chép, gạch chân trọng tâm, đủ thấy cậu ta cuống đến mức nào rồi, cũng đủ thấy bình thường cậu ta chả học hành cái quái gì.

Mới năm nhất, mọi người vẫn chưa tu luyện đến cảnh giới có thể thản nhiên đối mặt với việc thi lại.

Tuần này đến cả Hoàng Duy Dịch cũng cai game, ngày nào cũng ngồi trước bàn học "Nữ Oa vá trời".

Lâm Hoành cuối tuần cũng không về nhà, đi leo núi về cái là mượn vở ghi chép của Hề Phong bắt đầu chép lấy chép để.

Không khí học tập trong phòng rất nồng đậm, Hề Phong cũng không cố tình ra thư viện nữa.

Hơn nữa ba ông thần trong phòng cũng ỷ lại vào cậu quá, chốc chốc lại hỏi cậu mấy câu trời ơi đất hỡi.

Tưởng Càn dựa vào lưng ghế xoay b. út, thở dài thườn thượt: "Biết thế hôm qua cầu bà Nương Nương phù hộ cho tao qua môn cuối kỳ!"

Lâm Hoành bảo: "Chuyện này phải đi cầu sao Văn Xương chứ?"

Tưởng Càn tiếc nuối: "Nói gì cũng muộn rồi, trong phòng có sẵn sao Văn Xương sống đây này."

Tưởng Càn vừa nói vừa tiện tay vớ lấy hộp dâu tây mới rửa trên bàn, cung kính dâng lên cho Hề Phong đang ngồi sau lưng, cúi đầu giọng điệu thành khẩn: "Học thần trên cao, tín nam Tưởng Càn nguyện ăn mặn chay kết hợp trong một tháng cầu qua môn cuối kỳ."

Hề Phong cười cười, không đụng vào dâu tây của cậu ta: "Mặn chay kết hợp?"

Tưởng Càn gật đầu: "Đến tuần thi rồi, cũng phải cân bằng dinh dưỡng chứ?"

Hề Phong lắc đầu: "Không phù hộ được."

Tưởng Càn híp mắt, nhón một quả dâu nhét thẳng vào mồm Hề Phong: "Không được, cậu bắt buộc phải phù hộ."

101.

Hộp dâu này Tưởng Càn vừa mua về, bản thân cậu ta còn chưa kịp ăn quả nào.

Thế là hỏi Hề Phong: "Ngọt không?"

Hề Phong mặt không cảm xúc: "Cảm ơn, ngọt lắm."

Tưởng Càn không nghi ngờ chút nào, lấy một quả nhỏ nhất nếm thử, mắt mũi miệng vặn vẹo hết cả vào nhau: "Vãi chưởng!"

Lâm Hoành tiếp lời: "Đi đâu?"

Tưởng Càn xoa xoa mặt: "Đi đến một miền đất hứa không có dâu tây chua."

Tưởng Càn không tin vào số phận, nghĩ chắc quả này bé quá nên mới chua, quả vừa đút cho Hề Phong to phết, thế là lại ăn một quả to. Vãi chưởng! Chua Pro MAX!

Tưởng Càn nhăn mặt chất vấn Hề Phong: "Cậu lừa tôi đúng không."

Hề Phong gật đầu: "Đúng."

Tưởng Càn than thở: "Sao Văn Xương thành thật vãi!"

102.

Thật ra Tưởng Càn không dốt đến thế, quy căn kết đáy cậu ta cũng chỉ bị nền giáo d.ụ. c ứng thí đầu độc bao năm trời, thi đỗ đại học xong tự dưng đứt dây đàn nên thả lỏng bản thân quá đà thôi. Tự mình thi đại học đỗ vào đây, năng lực học tập cũng chẳng kém đi đâu được.

Hai tuần trước khi thi, cả phòng 219 rất hiếu học bám theo Hề Phong ngồi hai hàng ghế đầu.

Nhưng chuyện hiếu học cũng chẳng phải một sớm một chiều, ví dụ như Tưởng Càn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!