Chương 12: (Vô Đề)

92.

Có thêm bát nước lọc tuy đúng là gà thật, nhưng công dụng thì miễn bàn, Tưởng Càn cuối cùng cũng không còn vừa ăn vừa khóc nữa. Sau khi bình tĩnh lại, cậu ta lại một lần nữa trịnh trọng xin lỗi Hề Phong: "Xin lỗi nhé, cậu xem tôi cay thành thế này rồi, cấm giận tôi đấy."

Lúc nói câu này cậu ta đang nhúng một miếng sách bò.

Nói thật, Tưởng Càn chưa ăn sách bò trong lẩu bao giờ, cậu ta chưa từng ăn loại lẩu cay thế này, bình thường toàn ăn lẩu xương hoặc lẩu cà chua, nhúng sách bò cũng chẳng ngon.

Cậu ta biết sách bò rất dễ bị dai nếu nhúng lâu, nhưng lại chẳng có khái niệm gì về thời gian, lúc lên món phục vụ nhắc sách bò chỉ cần nhúng khoảng tám giây là được, Tưởng Càn âm thầm đếm giây trong lòng, đến tám giây lại sợ mình đếm nhanh quá, nhỡ chưa chín thì sao? Thế là lại thêm tám giây nữa.

Nói xong một câu thì đã qua mấy lần tám giây rồi, vớt lên bỏ vào mồm, ôi chao, thành cái giẻ lau nhà luôn.

Hề Phong không trả lời cậu ta, chỉ gắp một miếng sách bò to, nhúng vào nồi một cái, nhấc lên vẩy vẩy rồi lại nhúng vào một lát, sau đó bỏ vào bát Tưởng Càn.

Tưởng Càn ngẩn ra: "Cái này chín chưa?"

Hề Phong bảo: "Nếm thử đi."

Tưởng Càn hạ quyết tâm bỏ vào mồm, nhai một cái: "Giòn á?"

Hề Phong cười: "Ừ, nhúng qua cái là được rồi."

93.

Hề Phong chủ động gánh vác trọng trách nhúng sách bò, nhúng từng miếng một, hầu như đều chui tọt vào bụng Tưởng Càn, lúc này mới quay lại chủ đề vừa nãy: "Không trách cậu, cậu nói bao nhiêu câu xin lỗi rồi?"

Tưởng Càn chọc chọc miếng sách bò: "Không có gì, thật ra tôi cũng biết chắc là cậu không để tâm chuyện này, nếu không Chu Lương Nguyên cũng chẳng đi công khai hộ cậu khắp nơi. Chỉ là..."

Hề Phong hỏi: "Chỉ là?"

Tưởng Càn đắn đo cả hồi mới nói tiếp: "Chỉ là trước đấy chẳng phải cậu bảo cậu thích người ít tò mò sao, kết quả bây giờ vì tính tò mò mà tôi làm hỏng việc, sợ cậu ghét tôi."

Hề Phong nhìn Tưởng Càn.

Chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt và đỉnh đầu, người này đang cúi đầu chuyên tâm chọc chọc miếng sách bò trong bát. Tóc Tưởng Càn rất dày, cậu ta trước giờ luôn tự hào về lượng tóc của mình, trong phòng có một Hoàng Duy Dịch đang đau khổ vì rụng tóc, lần nào gội đầu xong cũng u sầu, Tưởng Càn bảo cậu ta nên ra ngoài đi lại phơi nắng nhiều vào, đừng có lúc nào cũng làm một tên ru rú trong phòng u ám.

Nhất là lúc mới gội đầu sấy tóc xong, cả đầu tóc bồng bềnh, Tưởng Càn còn từng chụp ảnh tự sướng mái tóc bồng bềnh làm meme kèm dòng chữ "Sự khinh bỉ của vua tóc" gửi vào nhóm chat chế giễu Hoàng Duy Dịch.

Lúc này Hề Phong nhìn cái đầu đầy tóc ấy, lờ mờ nhìn thấy cái xoáy tóc đang lẩn trốn bên trong.

Hề Phong nói: "Để ý cách tôi đ.á.n. h giá cậu đến thế à?"

Tưởng Càn ngẩng đầu lên, đụng phải ánh mắt của Hề Phong, rồi lại vội vàng lảng đi chỗ khác, xua tay: "Không có không có, tôi không có ý đấy, cậu đừng có hiểu lầm."

Hề Phong nhìn nó: "Tôi hiểu lầm cái gì?"

Tưởng Càn lại im bặt.

Hiểu lầm... còn có thể hiểu lầm cái gì nữa, hiểu lầm tôi thích cậu chứ gì.

Nhưng câu này Tưởng Càn ch. ết cũng không nói ra được.

94.

Hơn nữa lúc này Tưởng Càn mới lờ mờ nhận ra, không biết từ lúc nào, không chỉ sách bò, mà những thứ khác cũng đều do Hề Phong nhúng, nhúng xong phần lớn đều bỏ vào bát cậu ta. Vừa nãy cậu ta cứ mải nghĩ xem nên nói gì, không phát hiện ra đồ trong bát lúc nào cũng đầy ắp, ăn mãi không hết.

Từ từ, từ từ. Từ từ đã.

Hề Phong là gay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!