84.
Chuyến leo núi kết thúc vào khoảng ba giờ chiều, mấy người quyết định đi ăn lẩu, giờ này bắt xe về đến trường là vừa kịp giờ cơm. Lúc đi vì buồn ngủ quá mà trông như mấy con zombie dạo phố, lúc về vì mệt quá mà vẫn trông như mấy con zombie dạo phố.
Được cái lần này Tưởng Càn đã cảnh giác hơn nhiều, tuy mệt nhưng không dựa vào người Hề Phong nữa.
Chu Lương Nguyên là dân mê leo núi, đi một chuyến về mà thể lực vẫn tốt nhất, lúc này vẫn còn sức trêu chọc Hoàng Duy Dịch: "Thế nào người anh em, trái tim tan vỡ đã được chữa lành chút nào chưa?"
Hoàng Duy Dịch nằm bẹp dí trên ghế: "Tuyệt thật đấy, bây giờ không chỉ trái tim tan vỡ mà cơ thể cũng sắp tan vỡ nốt rồi."
Chu Lương Nguyên cười không ngớt: "Mua nén hương tận trăm hai rồi, lần sau chắc chắn kiếm được em gái."
Hoàng Duy Dịch liếc cậu ta một cái, lẳng lặng nhìn đi chỗ khác.
Tưởng Càn không nhịn được cười: "Bạn cậu mồm miệng độc địa phết nhỉ."
Hề Phong cũng dựa vào lưng ghế: "Tôi quen rồi."
Tưởng Càn lại bắt đầu tò mò: "Hai cậu quen nhau lâu rồi à?"
Hề Phong gật đầu: "Bạn cấp ba."
Tưởng Càn hỏi: "Cùng lớp à?"
Hề Phong không biết nghĩ đến chuyện gì, cười bảo: "Không phải."
85.
Nhắc đến chuyện này thì Chu Lương Nguyên có lời muốn nói: "Sao mày không kể chuyện hai đứa mình quen nhau kiểu gì."
Tưởng Càn vỗ đùi: "Thế cậu kể đi!"
Chu Lương Nguyên nhìn Hề Phong: "Tao kể được không?"
Hề Phong nhìn lại một cách khó hiểu: "Muốn kể thì kể đi."
Hồi lớp 11 có một bạn nữ đưa thư tình cho Hề Phong, bị Hề Phong từ chối. Nhưng bạn nữ đó là người rất có chừng mực, không hỏi tại sao cũng không làm phiền Hề Phong nữa, chỉ về nhà âm thầm đau khổ.
Mấy ngày đó ngày nào cũng ru rú trong phòng viết nhật ký, cơm tối cũng chẳng buồn ăn, hôm sau vác đôi mắt gấu trúc đi học. Bạn nữ này chính là em gái ruột của Chu Lương Nguyên.
Chu Lương Nguyên nghĩ mãi không thông, có đáng không cơ chứ, chẳng phải chỉ là một thằng con trai thôi sao. Cậu ta tìm đủ cách khuyên nhủ mấy ngày trời, nhưng em gái lúc nào cũng trả lời: "Nhưng em cứ thích cậu ấy đấy, anh có hiểu cảm giác thích một người là thế nào không, em thích cậu ấy nửa năm rồi, đâu có dễ buông bỏ thế!"
Chu Lương Nguyên không hiểu, cậu ta quyết định đích thân đi gặp cái tên Hề Phong này xem sao.
Thế là tan học một hôm nọ, Chu Lương Nguyên chặn đường tên trai đểu này ở cửa lớp Hề Phong, mở miệng hỏi: "Cậu là Hề Phong đúng không?"
Hề Phong: "Là tôi, cậu là ai?"
Chu Lương Nguyên nói: "Tôi là anh trai của Chu Lương Thù."
Hề Phong im lặng một lúc: "Chu Lương Thù là ai?"
86.
Hóa ra hai người vốn dĩ chẳng quen biết gì nhau! Chu Lương Nguyên từng hỏi em gái, có phải thằng đó thả thính em mập mờ với em, em tỏ tình rồi nó lại bảo em hiểu lầm không? Chu Lương Thù lại không chịu trả lời, hỏi dồn thì bảo anh ghét thế em đã buồn lắm rồi mà anh cứ hỏi mãi!
Hóa ra là hiểu lầm, Chu Lương Nguyên cũng hơi ngại: "Không có gì, Chu Lương Thù là em gái ruột tôi, mấy hôm trước đưa thư tình cho cậu ấy mà."
Hề Phong hình như nhớ ra rồi: "Ngại quá, đúng là tôi không thích thật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!