Chương 10: (Vô Đề)

76.

Thật ra Tưởng Càn không có khao khát yêu đương cháy bỏng gì, không giống Hoàng Duy Dịch, bị đá xong dưỡng thương vài ngày là lại bắt đầu gào thét trong ký túc xá là muốn yêu đương quá đi. Tưởng Càn năm nay mười chín tuổi, độc thân từ trong trứng, chuyện này cũng có gì đâu, bây giờ đầy người sắp ba mươi tuổi vẫn ế chỏng chơ đấy thôi, cậu ta mới mười chín tuổi chứ mấy!

Tưởng Càn cảm thấy mình còn chưa mọc ra dây thần kinh yêu đương, chưa bao giờ có bong bóng màu hồng với chuyện tình yêu tình báo cả.

Trên đầu Hoàng Duy Dịch thì lúc nào cũng bay đầy bong bóng màu hồng.

Cậu ta nói thế này: "Mày không thấy là tìm một cô bạn gái, mỗi sáng thức dậy mở điện thoại ra có người chúc mày buổi sáng tốt lành, trước khi đi ngủ chúc mày ngủ ngon là một chuyện cực kỳ hạnh phúc à?"

Tưởng Càn không hiểu: "Tao cũng chúc mày được mà, thế là hạnh phúc lắm à?"

Hoàng Duy Dịch im lặng một lúc: "Còn có thể cùng nhau bật mic chơi game, chơi game online thì có thể kết hôn, chơi game giải trí thì cùng nhau xây nhà, chơi game đối kháng thì cùng nhau đ.á.n. h nhau, không thấy tuyệt vời à?"

Tưởng Càn: "Tao ít chơi game lắm, đây là sở thích đặc biệt của mấy đứa thích ru rú trong nhà tụi bây à?"

Hoàng Duy Dịch: "Tao không có gì để nói với cái thằng 'người thường" như mày cả."

77.

Cuộc đối thoại kết thúc vì sự tức điên của Hoàng Duy Dịch, cố vấn tình yêu của Tưởng Càn đổi sang Lâm Hoành.

Tưởng Càn vỗ vỗ giường Lâm Hoành: "Mày không phải người thích ở nhà, mày nói tao nghe xem sao mày lại muốn yêu đương đi."

Lâm Hoành: "Có một người mà trong mắt người ta chỉ toàn là mày, tin tưởng mày dựa dẫm vào mày, sướng bỏ xừ."

Tưởng Càn sắp nhíu mày đến nơi rồi: "Sướng á? Tao thấy áp lực vãi chưởng, tao có phải người tài giỏi gì đâu, tao cũng đâu có siêu năng lực."

Lâm Hoành híp mắt: "No no no, tình yêu chính là siêu năng lực."

Tưởng Càn xoa xoa cánh tay nổi da gà: "Vãi chưởng, mấy câu thoại sến súa này mà mày cũng nói ra mồm được!"

Thế nên hiện tại Tưởng Càn đúng là chưa có ý định yêu đương gì, cậu ta nghĩ lại, hình như đúng là cậu ta chưa bao giờ nảy sinh h*m m**n tìm hiểu bất kỳ cô gái nào.

So với Hoàng Duy Dịch, yêu vào là cứ lầm bầm lẩm bẩm đầy u ám trong phòng, kiểu như cô ấy bảo học năm hai, thế chắc hơn mình một tuổi nhỉ? Cũng có thể đi học sớm một năm, bằng tuổi mình; nghe cô ấy bảo là người miền Nam, người miền Nam chắc không cao hơn mình đâu nhỉ? Cái mức độ "não yêu đương" của Hoàng Duy Dịch khiến cái đứa ế bằng thực lực như Tưởng Càn phải chùn bước, thích một người đúng là phiền phức thật.

78.

Cả nhóm cuối cùng cũng đến được miếu Nương Nương, người xếp hàng dài dằng dặc, trên tay ai cũng cầm nén hương to bằng ngón tay, hỏi ra mới biết, một nén hương 120 tệ, thành tâm thì sẽ linh nghiệm. Mấy đứa sinh viên kiệt sỉ đắn đo một lúc, chỉ có mỗi Hoàng Duy Dịch bỏ tiền ra mua hương.

Chu Lương Nguyên xua tay: "Tôi thì thôi, chả tin cái này." Nói xong còn không quên nhắc Hề Phong, "Anh Phong, làm một nén không?"

Tưởng Càn làm cái máy nhại lại: "Anh Phong, làm một nén không?"

Hề Phong ném cho mỗi đứa một ánh mắt, để hai đứa tự mà hiểu.

Tưởng Càn hớn hở sán lại gần Chu Lương Nguyên: "Ê, Chu Lương Nguyên, Hề Phong thích ai, cậu biết chứ nhỉ!"

Chu Lương Nguyên cũng ra vẻ thần bí, hai đứa cứ như đặc vụ đang trao đổi bí mật: "Tôi biết chứ!"

Tưởng Càn vội vàng moi tin: "Có phải người trường mình không?"

Chu Lương Nguyên: "Cái này tôi cũng biết."

Tưởng Càn nhìn cậu ta một cái: "Có phải người lớp tôi không?"

Chu Lương Nguyên vỗ đùi: "Cái này tôi cũng biết nốt."

Tưởng Càn cáu: "Thế cậu nói đi! Chỉ biết thôi thì có tác dụng gì!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!