Chương 1: (Vô Đề)

01.

Tưởng Càn là một thằng trai thẳng theo đúng nghĩa truyền thống. Truyền thống đến mức nào á? Năm nay Tưởng Càn mười chín tuổi, sắp hết năm nhất đại học, ngày nào cũng lướt mạng ầm ầm. Với cường độ lướt web của cậu ta, dù mở bất kỳ nền tảng nào lên thì thuật toán dữ liệu lớn cũng chưa bao giờ gợi ý cho cậu ta bất cứ chủ đề nào liên quan đến đồng tính. Chắc là hồi xưa cũng có, nhưng Tưởng Càn lần nào cũng lạnh lùng ấn giữ rồi chọn "Không quan tâm" không trượt phát nào.

Làm đi làm lại mấy lần, thế là cái thế giới mạng của Tưởng Càn cuối cùng cũng bị cậu ta dạy dỗ thành một cái "internet vui vẻ dành cho trai thẳng" đúng ý mình.

Lướt video ngắn thì toàn là: chơi game trực tiếp, game giảm giá kịch sàn trên Steam, tóm tắt phim, chuyện cười, mấy em gái xinh đẹp đi review quán xá, đ.á.n. h giá vợt cầu lông, tình yêu vườn trường với mấy câu văn vở sầu đời.

Thế giới của trai thẳng thì chẳng có tí tò mò nào về đồng tính luyến ái cả. Tìm hiểu sâu hơn chút á? Không được, không đào sâu được đâu, trai thẳng mà tìm hiểu sâu về đồng tính thì chỉ thấy buồn nôn với ghê thôi. Cái này chắc cũng chẳng phải kỳ thị đâu, chỉ là một kiểu... tôn trọng cực kỳ hẹp đối với xu hướng tính d. ục không thuộc về mình thôi. Mà may quá, trên đời này thật ra làm gì có lắm gay thế, trong tiểu thuyết cứ bảo một phòng ký túc xá có bốn đứa gay, điêu toa vãi!

Tưởng Càn rất ưng cái phòng của mình, nhìn ai cũng chẳng giống gay tí nào.

02.

Thành phần phòng ký túc của Tưởng Càn rất là tiêu chuẩn.

Bạn cùng phòng Lâm Hoành, người địa phương, dáng hơi đậm người nhưng thích ở trần, cuối tuần nào cũng về nhà. Thứ hai bọn họ không có tiết lúc tám giờ sáng, hơn chín giờ Lâm Hoành mới về phòng, xách theo một túi to đùng sủi cảo nhà làm, đa số là nhân hẹ tôm nõn. Lâm Hoành chia đều cho bốn người trong phòng, Tưởng Càn vui vẻ nhận lấy, nịnh một câu "bố nuôi", rồi còn lịch sự gọi mẹ Lâm Hoành là "mẹ nuôi", làm Lâm Hoành trợn mắt giơ ngón giữa.

Bạn cùng phòng Hoàng Duy Dịch, một thanh niên u sầu lúc nào cũng đeo tai nghe nghe nhạc, mặt đầy mụn, mới học đại học một năm mà đã yêu qua mạng được ba em, lần nào cũng bị đá với lý do "không mang lại giá trị cảm xúc". Tưởng Càn vỗ vai nó bảo "Người anh em không sao đâu, còn cả một rừng hoa cơ mà", Hoàng Duy Dịch dùng cái mặt đưa đám bảo: "Nhưng hôm qua tao vừa mua cho em ấy game Splatoon 3 xong, hết 299.35 tệ." Tưởng Càn nghe mà xót hết cả ruột, trong lòng định nói một câu "EQ tụi mình thấp thì lấy ví tiền bù vào", nhưng nghẹn lại ngại không dám nói ra.

Bạn cùng phòng Hề Phong, một học bá thoắt ẩn thoắt hiện. Bảo là thoắt ẩn thoắt hiện thế thôi chứ cái giống loài học bá này chắc phần lớn thời gian đều ở thư viện hoặc phòng máy. Thế nên Tưởng Càn là người ít hiểu rõ về Hề Phong nhất, nhưng kỳ diệu thay, cậu ta lại nhắn tin riêng với Hề Phong nhiều nhất.

03.

Thường thì bọn họ nhắn tin như này:

Tưởng Càn: "Người anh em, lát nữa về phòng không? Mua cơm hộ tôi với."

Hề Phong: "Ăn gì?"

Tưởng Càn: "Cậu ăn gì thì mua cho tôi cái đấy là được."

Hề Phong: "Ok."

Tưởng Càn: "Cảm ơn nhé người anh em."

Hoặc là như này:

Tưởng Càn: "Người anh em, có về trước lúc chỗ lấy hàng đóng cửa không?"

Hề Phong: "Mã."

Tưởng Càn: "2-3-6608"

Hề Phong: "Ok."

Sau đó thì thành ra thế này:

Tưởng Càn: "Đi nhà ăn không""

Hề Phong: "Ăn gì""

Tưởng Càn: "Cơm thùng ở nhà ăn số 2 đi, mấy hôm không ăn rồi, cậu có tiện đường không?"

Hề Phong: "Ok"

Cuối cùng thì thành:

Tưởng Càn: "Người anh em"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!