Chương 9: Theo đuổi

Thật ra Chử Ý Hành không hề ghét Hạ An Chi.

Thậm chí nói chính xác hơn, thiện cảm của anh dành cho cậu vẫn đang tăng lên từng chút một.

Hạ An Chi rất chu đáo, thường xuyên chăm sóc anh, nấu ăn ngon, tuy thỉnh thoảng hơi lắm lời nhưng nói năng vẫn giữ chừng mực.

Quan trọng nhất là Hạ An Chi không hề bị hào quang nhân vật chính của Trình Âm ảnh hưởng.

Trong một cuốn tiểu thuyết xây dựng quanh nhân vật chính có thuộc tính "vạn nhân mê" như thế này, cậu vẫn có thể giữ thái độ không ưa thích Trình Âm, chẳng lẽ anh và Hạ An Chi... đang cầm kịch bản phản diện à?

"Chử Chử?" Hạ An Chi đột nhiên ghé sát lại. Hơi thở ấm áp phả vào cổ anh: "Lát nữa em ra ngoài với anh."

Chử Ý Hành hơi rụt cổ lại, trong lòng thoáng có cảm giác mình đã bị Hạ An Chi nắm được nhược điểm nào đó. Người này luôn cố tình ghé vào những chỗ nhạy cảm nhất của anh, hơi thở như một chiếc lông vũ mềm mại khẽ quét qua.

Trước đây sao anh lại không nhận ra cảm giác áp bức từ Hạ An Chi mạnh đến vậy? Người này đứng cạnh anh, bóng dáng cậu bao trùm lấy anh, như thể anh bị cậu ôm chặt cứng không thể cử động. Chử Ý Hành siết nhẹ chiếc cốc thủy tinh trong tay. Có lẽ do "kịch bản phản diện" ảnh hưởng, lần này anh không phản đối cách gọi "Chử Chử" nữa, chỉ khó hiểu hỏi: "Cậu định đi đâu?"

Hạ An Chi kéo ghế, ngồi xuống cạnh anh rồi thong thả giải thích chi tiết kế hoạch trong ngày: "Trước tiên em sẽ đưa anh đến quán cà phê làm thêm, sau đó em sang phòng làm việc. Trưa em vòng qua đón anh tan ca rồi hai chúng ta đi ăn trưa. Ăn xong có thể về phòng làm việc nghỉ trưa. Ngủ dậy em với anh cùng làm việc, đến khi tan ca thì cùng nhau về nhà."

Nhìn nét mặt Hạ An Chi là biết cậu thật sự rất thích thời gian cuối tuần. Thật ra ngay từ câu đầu tiên, Chử Ý Hành đã biết mình hỏi thừa rồi, bởi vì mỗi cuối tuần lịch trình của Hạ An Chi đều giống hệt như vậy.

Anh gật đầu: "Được."

Nếu Hạ An Chi có đuôi, chắc chắn lúc này nó đang ngoáy tít như lò xo.

Chử Ý Hành nhìn cậu, ngập ngừng định nói rồi lại thôi, trong đầu nhớ về mười năm qua của mình.

Trên đời thật sự tồn tại kiểu phản diện như thế này à?

Trong tiểu thuyết cao H, phản diện có vai trò gì?

Chẳng lẽ... chỉ là một mắt xích trong câu chuyện của nhân vật chính...?

***

Buổi sáng của Chử Ý Hành trôi qua khá bận rộn. Nhưng anh vẫn vô tình nghe thấy đồng nghiệp trong quán cà phê bàn tán về chuyện của Tiêu Dần và Trình Âm. Hai người này yêu đương rất phô trương, như muốn thông báo cho cả thế giới biết họ là một cặp tình nhân ân ái thắm thiết, ngày nào cũng dính lấy nhau như keo.

Lúc đầu mọi người còn khinh thường hành vi tiểu tam của Trình Âm, nhưng khi cậu ta xuất hiện trước mặt họ, những lời bàn tán đó dần dần giảm đi. Đến bây giờ, trong mắt mọi người chỉ còn lại sự ngưỡng mộ với mối quan hệ đó.

Các đồng nghiệp trong quán tỏ ra bênh vực Chử Ý Hành, nhưng anh biết rõ thái độ đó là do Trình Âm không có mặt ở đây. Một khi Trình Âm xuất hiện, trái tim họ sẽ lập tức nghiêng về phía cậu ta, giống hệt như thời anh còn ở cô nhi viện.

Vì vậy anh không thể nói với bất kỳ ai rằng mình ghét Trình Âm đến mức nào. Nếu nói ra, không biết lúc nào nó sẽ trở thành mũi dao quay lại đâm vào chính anh.

Chử Ý Hành giả vờ không nghe thấy gì, rời quán cà phê từ cửa bên. Hạ An Chi đã đứng chờ ở gần cửa được một lúc. Vừa thấy anh, cậu liền bước nhanh tới, áp sát lại gần: "Chử Chử, em nhớ anh lắm!"

Chử Ý Hành bước dịch sang bên cạnh một chút, Hạ An Chi lập tức lấn tới. Anh lại dịch, cậu lại theo. Hai người cứ anh chạy cậu đuổi, đến khi Chử Ý Hành bị ép sát vào cột điện.

Chử Ý Hành: "..."

Vẻ bình tĩnh trên mặt anh xuất hiện một vết nứt nhỏ. Anh lẩm bẩm: "Lần sau ra ngoài nhất định phải mang theo một cây giáo phòng thân."

"Ồ." Hạ An Chi lập tức tiếp lời: "Anh định cosplay bảo vệ à? Một nhát xiên em dính xuống đất luôn?"

Chỉ cần tưởng tượng cảnh đó thôi... Chử Ý Hành đã không khỏi cong khóe môi.

Khi anh hoàn hồn lại, phát hiện Hạ An Chi đang nhìn mình chằm chằm. Chàng trai đại học đơn thuần này còn chưa biết cách che giấu d*c v*ng thế nào, trong mắt hiện rõ hai chữ "muốn hôn".

Chử Ý Hành lùi lại một bước, Hạ An Chi loạng choạng đâm vào cột điện, vẻ mặt không dám tin: "Chử Chử, anh học hư rồi."

"Muốn đánh tôi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!