Hạ An Chi một tay chống cằm, ngồi trong phòng khách trống trải, thở dài thườn thượt. Cậu bắt đầu hối hận vì phút bốc đồng buột miệng hỏi xem có thể hôn Chử Ý Hành một cái hay không.
Kết quả là từ hôm đó trở đi, Chử Ý Hành luôn nhìn cậu bằng ánh mắt cảnh giác, như sợ cậu bất ngờ lao tới hôn anh thật.
Nghĩ đến mà sầu muộn não lòng.
Niềm tin giữa người với người rốt cuộc đi đâu mất rồi?
Hạ An Chi đổi tay chống cằm, tiếp tục thở dài. Ánh mắt cậu vô thức rơi về phía cửa, nhớ lại cảnh hôm hai người cùng ngã xuống đất, đôi môi vô tình chạm vào nhau.
Trong bóng tối cậu không nhìn thấy biểu cảm của Chử Ý Hành, chỉ mỗi cảm giác mềm mại trơn mịn trên môi là rõ ràng. Đến khi đèn bật sáng, Hạ An Chi vô thức nhìn xuống môi anh. Đó là một đôi môi chuẩn dáng, môi dưới đầy đặn, ở giữa hơi lõm nhẹ thành một đường cong mềm mại. Nó vẫn he hé mở, có ánh nước ươn ướt, có lẽ chỉ cần thêm chút nữa thôi là có thể công phá hoàn toàn, nếm thêm nhiều ngon ngọt hơn nữa.
Hạ An Chi lại thở dài, tiện tay lấy điện thoại ra nhìn. Tin nhắn cậu gửi cho Chử Ý Hành nửa tiếng trước vẫn chưa được trả lời. Cậu siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Rốt cuộc là tên bạn chết tiệt nào rủ anh đi ăn cơm vậy?!
Đúng lúc đó, một cuộc gọi WeChat đột nhiên hiện lên. Người gọi là Giang Thời Diệp, bạn cùng lớp của Chử Ý Hành, cũng là người môi giới căn nhà họ đang thuê.
Giang Thời Diệp chỉ nói ngắn gọn: "Tôi gửi định vị cho cậu rồi. Chử Ý Hành uống say, đang quậy."
Nghe vậy Hạ An Chi lập tức chộp lấy chìa khóa chuẩn bị ra ngoài. Đi được hai bước lại nhớ ra điều gì, quay lại lấy chiếc khăn choàng trên giá treo đồ ở cạnh cửa.
Địa điểm Giang Thời Diệp gửi cách nhà không xa. Vừa xuống lầu, Hạ An Chi đã gấp rút chạy tới đó.
Chưa đến mười phút cậu đã tới cửa hàng tiện lợi mà Giang Thời Diệp gửi. Chử Ý Hành đang ngồi dưới đất, hai tay vòng qua ôm chặt đầu gối, còn Giang Thời Diệp đứng bên cạnh, khuyên thế nào anh cũng không chịu đứng lên.
Hạ An Chi mở khăn ra làm áo choàng, khoác lên vai anh. Ngoài trời lạnh thế này, cậu lo cứ ngồi dưới đất mãi sẽ bị cảm mất.
Cậu nghẹn giọng hỏi: "Sao anh ấy lại uống rượu? Anh ấy... anh ấy không vui à ?"
"Không phải, tâm trạng cậu ấy khá tốt." Giang Thời Diệp khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt rất cạn lời.
"Tôi vừa thất tình nên gọi cậu ấy ra uống với tôi, nghe tôi than thở. Thấy cái lon bia cạnh cậu ấy không? Đúng rồi, cậu ấy chỉ uống chừng đó thôi!"
Chử Ý Hành nghiêng người dựa vào Hạ An Chi, mơ màng nhìn quanh rồi yếu ớt hỏi: "... Tôi bị đuổi ra khỏi nhà rồi à?"
"Không, anh không bị đuổi." Hạ An Chi nhẹ nhàng đỡ anh đứng dậy: "Anh có nhà. Giờ em đưa anh về."
Gió lạnh thổi qua, Chử Ý Hành loạng choạng không vững. Hạ An Chi lo lắng ôm anh vào lòng, rồi nói với Giang Thời Diệp: "Tôi đưa anh ấy về trước."
"Ừa." Giang Thời Diệp tặc lưỡi.
Nếu không hiểu rõ tính cách Chử Ý Hành, có khi anh ta đã tưởng cảnh này do anh cố tình dụ dỗ.
Anh ta không muốn nhìn nữa. Trong đầu tự hỏi, Chử Ý Hành có biết rằng việc cọ qua dụi lại trong lòng một người đàn ông như mèo con là chuyện nguy hiểm thế nào không?
Hạ An Chi cõng Chử Ý Hành lên lưng. Chẳng bao lâu hai người đã khuất khỏi tầm mắt của Giang Thời Diệp.
***
Trên đường về, Hạ An Chi cảm nhận được Chử Ý Hành chưa hề ngủ. Anh áp sát vào lưng cậu, ngón tay thỉnh thoảng nghịch nghịch tóc cậu.
Mùi cồn trên người anh không nồng lắm, đầu mũi cậu còn ngửi thấy mùi bạch đào thoang thoảng ngọt thanh, dìu dịu. Hạ An Chi nhớ nước giặt đồ và sữa tắm của Chử Ý Hành đều là mùi ấy.
Giống như một quả đào trắng phủ lớp lông tơ mềm mịn, vừa ngây thơ vừa quyến rũ chết người.
"Có lạnh không?" Cậu hỏi.
Chử Ý Hành không nghịch tóc nữa mà vòng tay ôm vai cậu, áp hai má lạnh lẽo vào cổ cậu, khẽ hừ hừ tỏ ý chưa bằng lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!