Trình Âm không bị tổn thương xương cốt nhưng mắt cá chân vẫn sưng khá to.
Tiêu Dần đứng lặng một bên. Ánh mắt hắn ta dán chặt vào chỗ vết thương đã bôi thuốc của Trình Âm, song tâm trí lại không mấy tập trung. Trong lòng hắn ta, bóng đen sợ hãi đang bò trùm lên, như có những bàn tay vô hình thò ra, bóp nghẹt trái tim, siết chặt cổ họng, khiến hắn ta ngắc ngoải không thở nổi.
Trong đầu Tiêu Dần, dần hiện lên từng mảnh ký ức về quãng thời gian hắn ta ở bên Chử Ý Hành. Hắn ta nhớ lần đầu tiên hai người nắm tay, lần đầu tiên ôm nhau, và cả nụ hôn đầu tiên nữa. Khi ấy hắn ta ôm gọn Chử Ý Hành trong lòng, đôi môi anh khẽ hé, hơi thở gấp gáp. Hắn ta bị mê hoặc không kiềm chế được, chỉ muốn đòi hỏi nhiều hơn nữa, nhất là khi hai tay Chử Ý Hành đặt lên vai hắn, đẩy nhẹ ra, trong miệng phát ra âm thanh nghẹn ngào.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, gương mặt trong ký ức của hắn ta lại thay đổi. Từ Chử Ý Hành biến thành Trình Âm.
Trong chuyện thân mật, Trình Âm chủ động hơn Chử Ý Hành rất nhiều. Cậu ta sẽ không bao giờ đỏ mặt vì một cái hôn.
Hắn ta và Trình Âm mới vừa lên giường đêm hôm qua. Suốt cả quá trình, Tiêu Dần cảm thấy vô cùng mông lung mơ hồ. Bên tai hắn ta dường như chỉ còn lại tiếng Trình Âm đòi hỏi "thêm lần nữa" rất nhiều lần, nhiều đến nỗi chính hắn ta cũng không rõ rốt cuộc họ đã làm bao nhiêu lần.
Sau khi xong việc, hắn ta chạy thẳng vào nhà vệ sinh, không kìm được, bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Cảm giác lờm lợm ở cổ họng dâng lên dữ dội.
Hắn ta đã tức giận gặng hỏi Trình Âm rằng tại sao lại không chịu buông tha cho hắn ta?
Rõ ràng trong cuốn sách này có vô số người thích Trình Âm, hắn ta chẳng qua chỉ là một trong số đó mà thôi. Vậy tại sao Trình Âm không thể bỏ qua cho hắn ta?
Ở chỗ Trình Âm, hắn ta chỉ là "một trong số nhiều người". Nhưng bên cạnh Chử Ý Hành, hắn ta từng là "duy nhất".
Chỉ cần nghĩ đến điều đó, Tiêu Dần chỉ muốn xoá sạch toàn bộ dấu vết của Trình Âm trên người mình ngay lập tức.
Đáng lẽ hắn ta nên nghe lời cảnh báo của Chử Ý Hành, tránh xa Trình Âm. Nếu lúc đó hắn không mềm lòng khi thấy Trình Âm bị bắt nạt rồi lao lên giải vây; nếu khi Trình Âm đề nghị mời ăn cơm, hắn ta lập tức từ chối; hoặc giá như hắn ta tin tưởng câu chuyện "xuyên sách" của Chử Ý Hành hơn một chút thay vì xem đó chỉ là cơn ác mộng của anh... thì mọi chuyện đã không trở thành như ngày hôm nay.
Lúc nãy, hắn ta vô thức đưa tay ra đỡ Trình Âm, rồi đâm sầm vào Chử Ý Hành. Chuyện như thế rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu lần? Ba lần? Năm lần? Hay mười lần?
Tiêu Dần nhớ có một lần Chử Ý Hành bị hắn ta đụng ngã mạnh xuống đất. Lòng bàn tay anh trầy xước, máu chảy ra. Nhưng khi ấy hắn ta đã làm gì? Hắn ta cứ thế dẫn Trình Âm rời đi.
Thảo nào... thảo nào Chử Ý Hành không còn yêu hắn ta nữa.
Vậy ra hắn ta đã làm ra những chuyện gì thế này?
Chử Ý Hành... Chử Ý Hành...
Tiêu Dần lặp đi lặp lại cái tên ấy trong lòng. Hắn ta cảm thấy dường như trái tim mình vừa được tiếp thêm sức mạnh nào đó, sắp có thể phá vỡ được chiếc lồng giam vô hình. Hắn ta phải đi tìm Chử Ý Hành, quỳ xuống cầu xin anh tha thứ. Người kia nhìn bên ngoài thì có vẻ khó gần, nhưng thật ra lại rất mềm lòng. Chỉ cần hắn ta tỏ ra đáng thương thêm một chút... Chử Ý Hành nhất định sẽ tha thứ.
Hắn ta sẽ thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ đến gần Trình Âm nữa.
Tiêu Dần xoay người định rời đi. Trong đầu hắn ta lúc này chỉ còn một ý nghĩ, đi tìm Chử Ý Hành.
Nhưng vừa mới bước được một bước, cổ tay hắn ta đã bị người khác nắm chặt.
Trình Âm giữ lấy hắn, khẩn cầu: "Tiêu Dần, đừng đi... đừng bỏ em lại một mình."
Ý nghĩ đi tìm Chử Ý Hành lập tức tan biến.
Tiêu Dần ngoan ngoãn quay trở lại đứng bên cạnh Trình Âm, như một con rối vô cảm bị giật dây. Bàn tay hắn ta khẽ v**t v* khuôn mặt cậu ta. Một gương mặt vô tội đến vậy, đáng thương đến vậy. Tiêu Dần cúi xuống, ngón tay dừng lại bên cổ Trình Âm, khẽ hỏi: "Em yêu tôi không, Trình Âm?"
"Tất nhiên rồi. Em rất yêu anh." Tiêu Dần cong môi, mỉm cười.
"Nếu em không thể giống Ý Hành... chỉ có một mình tôi là bạn trai..." Ánh mắt hắn ta bỗng trở nên lạnh lẽo, như một lưỡi dao nhắm thẳng vào Trình Âm: "Thì... tôi sẽ giết em."
"Được thôi." Trình Âm nắm lấy tay hắn ta, trên mặt vẫn giữ vững nụ cười nhưng trong đáy mắt tràn đầy sự giễu cợt. Cậu ta không tin Tiêu Dần dám giết mình. Nếu không, trong cuốn sách này... Cậu ta đã chết cả trăm cả nghìn lần rồi.
***
Bất chấp yêu cầu hống hách của Hạ An Chi, cuối cùng Chử Ý Hành cũng không phải tiêm. Bác sĩ đo nhiệt độ cho anh, xác định chỉ là sốt nhẹ, rồi kê thuốc uống trong ba ngày.
Tiền thuốc bị Hạ An Chi nhanh tay trả trước. Không biết cậu còn lấy đâu ra một chiếc mũ len, cưỡng chế đội lên đầu Chử Ý Hành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!