Chử Ý Hành rất rõ một điều, mỗi khi anh đổ bệnh, anh sẽ trở nên cực kỳ khó chiều. Hồi còn ở cô nhi viện đã vậy, lên cấp ba cũng vậy, bây giờ vẫn chẳng khác gì.
Đêm hôm qua, Hạ An Chi vừa nấu đồ ăn cho anh, vừa chườm ấm giúp anh hạ sốt, thậm chí cậu còn thay toàn bộ thuốc trong ngăn kéo của anh, sau đó ra ngoài mua lại thuốc mới.
Rồi cậu gom hết chỗ thuốc cũ hết hạn ném vào sọt rác ngay trước mặt anh.
Ánh mắt cậu lúc ấy như đang muốn nói "thứ em vứt không chỉ là thuốc, mà còn là mối tình cũ khiến người ta bực mình của anh".
Dù thế nào đi nữa, Chử Ý Hành vẫn rất biết ơn sự chăm sóc của Hạ An Chi.
Ngay khi cậu định rút tay lại, anh mở mắt, hé miệng khẽ thổi lên chỗ tay vừa bị mình cắn. Dấu răng đã sớm biến mất, nhưng anh vẫn nghiêm túc nói: "Tôi xin lỗi."
Bầu không khí bỗng trở nên có chút vi diệu.
Cánh tay Hạ An Chi cứng đờ giữa không trung, quên cả rút lại.
Cậu chỉ biết trợn tròn mắt sững sờ nhìn Chử Ý Hành, quan sát cẩn thận từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt anh.
Trước đây, lúc thích Chử Ý Hành, cậu chỉ dám nhìn từ xa, giữ chặt thứ tình cảm ngây ngô ấy trong lòng. Từ những gì cậu trộm quan sát, trái tim cậu đã tự xây lên hình tượng lý tưởng cho Chử Ý Hành.
Nhưng sau khi thật sự tiếp xúc với con người này, cậu mới phát hiện vầng trăng kia không phải lúc nào cũng treo cao mình không với tới, ánh sáng của nó không chỉ có mỗi màu trắng lạnh lẽo dịu êm.
Có lúc nó rất trầm lắng, cũng có lúc rực rỡ chói lòa. Khi tâm trạng không tốt lắm thì hơi ảm đạm mông lung, nhưng chỉ cần được chăm sóc cẩn thận thì vẻ đẹp huyền diệu ấy sẽ sớm quay trở lại.
Con người Chử Ý Hành rất sinh động. Mặc dù anh hiếm khi cười, nhưng đáy mắt lại luôn chất chứa đủ loại cảm xúc sống động. Nỗi buồn của anh, niềm vui của anh, cả sự tinh nghịch đáng yêu đều đong đầy trong mỗi ánh mắt.
Trái tim Hạ An Chi đang đập rộn ràng. Cuối cùng cậu cũng nhớ ra phải rút tay lại.
Trong lòng bàn tay đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, nhưng cậu lại chẳng nỡ lau đi. Chỉ sợ lau đi rồi, hơi thở Chử Ý Hành vừa thổi lên tay mình cũng sẽ tan biến mất. Cả người cậu bối rối, toàn thân nóng bừng trực chỉ muốn dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu cho tỉnh táo.
Cậu xong đời rồi, trong đầu Hạ An Chi chỉ còn lại đúng một ý nghĩ ấy.
Cậu đã bị Chử Ý Hành mê hoặc hoàn toàn.
"Kh... không sao đâu."
Hạ An Chi lúng túng đứng dậy. Cậu chú ý thấy hàng mi Chử Ý Hành khe khẽ rung hai cái giống như cánh bướm chập chờn, trong đôi mắt hổ phách trong veo phản xạ ánh sáng li ti lấp lánh, như có vài ngôi sao rực rỡ nơi xa xăm rơi vào.
Cậu nuốt khan một cái. Lý trí bảo cậu dừng lại đừng nhìn nữa, nhưng bản năng khiến cho ánh mắt không thể rời đi.
Phút chốc, cậu phát hiện tai Chử Ý Hành đỏ ửng, đỏ như cánh hoa hồng mềm mại, cứ như xoa nhẹ một cái thôi nó sẽ tràn ra mùi hương ngọt ngào.
"Em... em đi làm bữa sáng cho anh! Anh... anh cứ nằm nghỉ đi! Một lát... lát là xong!"
Hạ An Chi bước cùng tay cùng chân, loạng choạng ra ngoài.
Ra khỏi phòng, cậu lập tức bật quạt điện mức lớn nhất, đứng ngay trước cho gió thốc thẳng vào mặt trong đúng một phút. Sau đó vừa tự ngân nga rầm rì một giai điệu nào đó, vừa vào bếp nấu bữa sáng cho Chử Ý Hành.
Trong lúc chờ cháo chín, Hạ An Chi lấy điện thoại ra. Cậu tìm tên Hạ Dự, rồi bắt đầu gõ chữ lia lịa, hưng phấn như muốn chọc thủng cả màn hình.
[Hạ An Chi: Á á á á á á!! Anh ấy đáng yêu quá!! Vô cùng, vô cùng đáng yêu á á á!!]
[Hạ An Chi: Tôi tuyên bố! Từ giờ anh ấy chính là người tình trong mộng phiên bản plus+++++ của tôi!]
[Hạ An Chi: Làm sao để theo đuổi được anh ấy đây? Mau nghĩ cách cho tôi đi! Tôi sợ chậm tay là bị người khác cướp mất mất! Nhanh lên, gấp lắm rồi!]
[Hạ An Chi: Hôm trước anh ấy bảo không nhìn được cơ ngực của đàn ông... là ý gì vậy? Anh ấy xấu hổ à? Hay là thích cơ bắp kiểu đó? Không thì tôi thử c** tr*n đi qua đi lại trước mặt anh ấy xem sao nhỉ? Hay giả vờ vô tình làm bung cúc áo để lộ thân? Như vậy có b**n th** quá không?]
[Hạ An Chi: Mà chẳng hiểu sao anh ấy lại thích cái tên Tiêu Dần chó chết kia?! Tôi thua hắn ở chỗ nào? Cậu nói xem!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!