Chương 5: Bị ốm

Hạ An Chi cảm thấy vô cùng bực mình.

Cậu bước nhanh hơn, lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Người phía sau đã bám theo cậu một lúc khá lâu, cậu rẽ đâu thì người kia rẽ đó, dính như bã kẹo cao su, muốn tránh cũng không tránh nổi. Hơn nữa, chuyện này đã kéo dài suốt cả tuần nay.

Như thể chứng minh câu "chắc cậu ta để ý cậu rồi, muốn cậu l*m t*nh nhân nhỏ" Chử Ý Hành nói hôm trước, dạo gần đây Trình Âm thường xuyên xuất hiện trước mặt cậu, tần suất nhiều đến mức nhìn qua là biết cố tình.

Điều khó chịu nhất là Trình Âm rất biết cách khiến người ta bó tay. Cậu ta chỉ đi theo phía xa, không lại gần, cũng chẳng bắt chuyện hay nói năng gì. Hễ thấy Hạ An Chi sắp quay đầu lại mắng thì cậu ta lập tức quay đi chỗ khác, làm bộ như chỉ tình cờ đi ngang qua.

Đúng là hai tên chó đực, thằng nào cũng không bình thường.

Nhưng điều khiến Hạ An Chi ấm ức hơn cả là Chử Ý Hành đã nhẫn tâm bỏ mặc cậu. Dù Chử Ý Hành rất biết ơn vì cậu đã giúp anh một việc lớn, nhưng chuyện vướng vào tình yêu tay bốn gì đó thì anh nhất quyết nói không.

Hạ An Chi từng thử thương lượng: "Đàn anh, em đã giúp anh rồi, anh cũng nên giúp em một chút chứ. Chuyện này công bằng mà."

Chử Ý Hành suy nghĩ một lúc rồi đưa ra giải pháp: "Cậu giúp tôi giải quyết chuyện tên cặn bã kia, nên tôi sẽ giúp cậu lau nhà, tưới cây. Có được không?"

Hạ An Chi: "... Anh thấy thế hợp lý thật à?"

Chử Ý Hành gật đầu rất nghiêm túc: "Tôi thấy đó là một ý kiến hay."

Để tỏ ý chân thành, Chử Ý Hành lập tức cầm một chiếc cốc, rót đầy nước rồi đi thẳng ra ban công. Sau đó anh dốc hết cả cốc nước lên chậu nha đam đang héo rũ của Hạ An Chi.

Hạ An Chi cứng họng.

Rõ ràng đang làm một việc rất ngốc nghếch, vậy mà Chử Ý Hành vẫn giữ được vẻ mặt bình thản như không. Hạ An Chi dám chắc là khóe môi anh còn chẳng nhích lên nổi một chút.

Anh chẳng cười chút nào, đúng là người không thích cười.

Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì Hạ An Chi cũng không muốn Chử Ý Hành tiếp tục dính líu đến hai tên điên kia. Khó khăn lắm anh mới độc thân trở lại, cậu tuyệt đối không để anh hàn gắn với Tiêu Dần. Vậy nên cậu gật đầu đồng ý.

"Lau nhà thì thôi, tưới cây là được rồi."

Chử Ý Hành im lặng nhìn cậu một lúc, rồi nói rất chân thành: "... Bạn học Hạ, cậu đúng là người thích giúp đỡ người khác."

Nhân lúc ấy, Hạ An Chi nhanh chóng khoác tay lên vai anh.

Hai người đứng rất gần. Chỉ một cái chạm nhẹ như vậy thôi cũng khiến Hạ An Chi thấy lòng tràn ngập hạnh phúc.

Dù sau đó Chử Ý Hành đã gạt tay cậu xuống ngay, cậu vẫn chẳng bận tâm, còn vỗ ngực nói: "Anh cứ yên tâm. Em cũng chẳng phải Tiêu... khụ khụ. Dù sao đi nữa, em không để Trình Âm đạt được ý đồ đâu."

Nhớ lại những lời mình đã hứa, cuối cùng Hạ An Chi cũng bình tĩnh lại một chút.

Cậu không hiểu lý do Trình Âm lại gửi tin khiêu khích Chử Ý Hành, cũng không biết trong lòng anh có thật sự để ý chuyện đó hay không.

Nhưng điều duy nhất cậu cần làm là tránh xa Trình Âm và đứng về phía Chử Ý Hành.

Điều Tiêu Dần không làm được, Hạ An Chi cậu sẽ làm được.

Khoảnh khắc ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu, trái tim cậu bỗng nhẹ nhõm hẳn. Cậu thậm chí quên mất phía sau còn có người đang bám theo, vừa đi vừa nghĩ tối nay nên nấu gì cho Chử Ý Hành ăn, rồi bước vào siêu thị gần đó.

***

Khi Hạ An Chi ra khỏi siêu thị, trời đã sẩm tối. Bầu trời chuyển sang màu xanh xám, phía chân trời chạng vạng còn vương lại chút ánh chiều, nhuộm những áng mây thành từng quầng đỏ sẫm.

Đèn đường hai bên phố đã bật, những chảng đèn neon đầy màu sắc trên các tòa nhà cao tầng cũng lần lượt sáng lên. Hạ An Chi rảo bước đi nhanh về nhà.

Đến dưới toà nhà, cậu phát hiện đèn tầng sáu vẫn chưa bật, cậu lấy điện thoại ra xem giờ. Chiều nay Chử Ý Hành không có tiết, mà ca làm thêm của anh cũng kết thúc lúc năm rưỡi.

Nghĩ đến khả năng anh chưa về, hứng thú nấu nướng của Hạ An Chi lập tức giảm hẳn xuống. Trong lúc chờ thang máy, cậu mở khung chat với Chử Ý Hành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!