Chử Ý Hành nghiến răng nghiến lợi nói ra câu: "Cảm ơn cậu, nhưng còn lâu tôi mới tan ca!"
Anh biết ngay mà, Hạ An Chi chẳng đáng tin chút nào.
Cả quán cà phê đồng loạt quay sang nhìn họ. Đồng nghiệp phía sau Chử Ý Hành vội vàng cúi xuống thu dọn những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn. Hạ An Chi đang nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực, còn Tiêu Dần đã sa sầm mặt mày kể từ lúc nghe thấy tiếng "bà xã" kia.
"Không sao, em đợi anh." Hạ An Chi cong mắt cười.
Nhận ra mấy nhân viên trong quán đang lén lút quan sát mình, cậu lịch sự gật đầu chào hỏi: "Chào mọi người."
"À... chào, chào."
Các nhân viên ngượng ngùng lúng túng đáp lại, ánh mắt lúc thì dừng lại trên người Hạ An Chi, lúc lại liếc sang Tiêu Dần đang ngồi cách đó không xa.
Hạ An Chi nhận ra sự khác thường ấy, bèn nhìn theo hướng ánh mắt của họ. Khi thấy Tiêu Dần, cậu vờ như vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của hắn ta, lập tức nhíu mày đầy chán ghét.
"Hắn ta vẫn còn mặt mũi đến tìm anh à?"
Chử Ý Hành cúi đầu, không nói gì.
Thực ra anh cũng chẳng có gì để nói. Anh không thường biểu đạt cảm xúc của bản thân, nhưng trong mắt người khác, nhất là trong mắt Hạ An Chi, dáng vẻ ấy trông vô cùng tủi thân và cô đơn.
Ánh đèn vàng trong quán rơi trên mái tóc đen của anh, một vài lọn tóc rủ xuống che khuất gần nửa cặp lông mày, từ góc nhìn của Hạ An Chi chỉ thấy được hàng mi dài khe khẽ run rẩy.
Cậu có thể hình dung được lúc này anh đang đau lòng đến nhường nào, trong đôi mắt hổ phách kia chắc hẳn đã đong đầy nước mắt trong veo.
Hình ảnh đàn anh mong manh đáng thương lập tức hiện lên trong đầu cậu.
Hạ An Chi vô cùng tức giận.
Cậu bước tới bàn của Tiêu Dần, cầm lấy ly cà phê trước mặt rồi hất thẳng vào mặt hắn ta.
Trong quán lập tức vang lên một tràng tiếng hô kinh ngạc.
Chử Ý Hành ngẩng đầu lên.
Trong mắt anh không hề có nước mắt, cũng chẳng có u sầu như Hạ An Chi tưởng tượng. Anh chỉ nhìn Hạ An Chi với vẻ mặt khó hiểu.
Nếu anh nhớ không lầm thì tạt cà phê hình như không nằm trong kế hoạch.
Thế nhưng anh lại nghe thấy Hạ An Chi nói rất lớn: "Đồ đàn ông khốn nạn bắt cá hai tay! Anh còn mặt mũi đến quấy rầy Ý Hành cơ à?"
Cả quán lập tức dỏng tai lên hóng hớt. Những người nhanh tay thậm chí đã lấy điện thoại ra quay video.
Tiêu Dần tức đến phát run, dùng sức lau vệt cà phê trên mặt.
"Tôi không ngoại tình!"
Hạ An Chi nhướng mày.
"Không ngoại tình à? Thế ra anh chỉ trốn vào góc tối hôn người đàn ông khác giữa ban ngày ban mặt mà thôi."
Sau lưng Chử Ý Hành vang lên một tiếng chửi bất bình: "Mẹ kiếp!"
Đồng nghiệp của anh rõ ràng cũng chẳng còn tâm trí làm việc. Vừa khuấy sữa vừa tức giận nhổ "phì" một tiếng xuống đất.
"Chuyện đó tôi có thể giải thích." Tiêu Dần nhìn về phía Chử Ý Hành: "Ý Hành, anh..."
Nhưng Hạ An Chi đã chắn trước mặt hắn : "Giải thích cái gì? Giải thích rằng anh đã đứng núi này còn trông núi nọ à? Hay giải thích rằng anh chỉ mới hôn người ta, còn chưa kịp lên giường? Hay là anh định quỳ xuống cầu xin Ý Hành tha thứ, rồi hứa rằng lần sau khi hôn tiểu tam tiểu tứ sẽ tìm ch* k*n đáo hơn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!