Thấy sắc mặt Chử Ý Hành có chút khác lạ, Hạ An Chi nhanh chóng chỉnh lại áo choàng tắm, bày ra vẻ mặt áy náy, nói:
"Xin lỗi nhé, đàn anh. Tôi vừa tắm xong, sợ anh phải chờ lâu nên để thế ra mở cửa. Mau vào đi."
Nói xong, cậu không đợi Chử Ý Hành phản ứng, xách luôn chiếc vali của anh đặt vào trong nhà. Chử Ý Hành im lặng hai giây, rồi vẫn bước vào.
Xét về vị trí lẫn giá cả, thuê được chỗ này với anh đều rất hời, hơn nữa giờ trong người anh thật sự chẳng còn bao nhiêu tiền.
Là một người xuyên việt, lúc mới đến anh không cha không mẹ, cũng chẳng có lấy một xu dính túi. Sau khi ngồi trong đồn cảnh sát suốt một đêm mà vẫn không tra ra được bất kỳ thông tin thân phận nào, anh bị đưa vào một cô nhi viện.
Viện trưởng tốt bụng cho anh học hết cấp hai và cấp ba, sau đó tiền học phí và sinh hoạt đều là do anh tự tích góp từ các công việc làm thêm và học bổng.
Thông qua người quen giới thiệu, anh biết Hạ An Chi đang tìm bạn ở ghép. Trước đó hai người cũng đã nói chuyện qua, giá thuê Hạ An Chi đưa ra rất thấp, chỉ năm trăm tệ một tháng, còn không cần phải đặt cọc.
Yêu cầu duy nhất của Hạ An Chi là không được dẫn bạn trai hay bạn gái về nhà.
Vừa khéo, Chử Ý Hành không còn bạn trai nữa.
Mà trong tài khoản của anh cũng chỉ còn vỏn vẹn tám trăm tệ.
Anh thay đôi dép lê Hạ An Chi chuẩn bị sẵn, size dép vừa vặn như được chuẩn bị sẵn cho anh. Sau đó lấy khăn ướt trong túi ra lau sạch bánh xe vali rồi mới kéo vào, nói: "Làm phiền cậu rồi."
"Không sao, không phiền đâu." Hạ An Chi vội vàng xua tay, rồi chỉ về một phía.
"Phòng của anh ở bên kia. Tôi đi thay đồ đã, anh cứ xem nhà thoải mái."
"Được."
Sau khi lau sạch bánh xe, Chử Ý Hành kéo vali đi vào trong, tiện thể quan sát cách bố trí căn nhà. Nơi này rõ ràng không giống căn hộ chỉ cần năm trăm tệ đã có thể thuê được một phòng.
Chủ nhà cũng rất gọn gàng, đồ đạc sắp xếp ngăn nắp, không hề bừa bộn. Anh bước vào phòng mình, bật đèn lên, thấy những vật dụng sinh hoạt cơ bản trong phòng đều đã có đủ, ga giường chăn gối cũng toàn đồ mới.
Chử Ý Hành đặt vali sát tường rồi quay lại phòng khách. Lúc này Hạ An Chi đã thay quần áo xong, hai người ngồi đối diện nhau bàn bạc về chuyện thuê nhà.
Yêu cầu của Hạ An Chi không nhiều, rất dễ đáp ứng. Còn Chử Ý Hành thì nghèo đến cạn túi, tất nhiên cũng chẳng có gì để đòi hỏi.
Chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là anh mong Hạ An Chi khi đi lại trong phòng khách thì phải mặc quần áo đàng hoàng.
Hạ An Chi nghiêng đầu, khó hiểu thốt lên: "Hở?"
Sợ Chử Ý Hành hiểu lầm, cậu vội giải thích: "Đàn anh yên tâm, tôi là trai thẳng, tôi sẽ không làm gì anh đâu."
Mặt Chử Ý Hành không cảm xúc, chỉ đáp: "Xin lỗi, nhưng tôi là người đồng tính. Tôi không thể nhìn cơ ngực của đàn ông."
Trái tim Hạ An Chi bỗng như bị một chiếc lông vũ khẽ khều nhẹ.Tháng đầu tiên sống chung với Hạ An Chi trôi qua khá yên ổn.
Sau khi quan sát một thời gian dài và xác nhận đối phương là người bình thường, Chử Ý Hành cũng dần buông bớt cảnh giác.
Hơn nữa dạo này Tiêu Dần làm phiền anh quá mức, khiến anh chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Gã bạn trai cũ này hoàn toàn không nhận ra mình đã làm gì sai. Hắn ta đem mọi chuyện đổ hết lên "kịch bản của thế giới này", rồichặn đường Chử Ý Hành hết lần này đến lần khác, không cho anh rời đi.
"Chử Ý Hành!"
Hai mắt Tiêu Dần đỏ lên vì tức giận. Chỉ cần nghĩ đến việc Chử Ý Hành đang sống trong nhà của một người đàn ông khác, hắn ta đã không nhịn được cơn nóng giận.
"Em nói tôi ngoại tình, vậy còn em thì sao? Em hơn tôi ở chỗ nào? Vừa chia tay anh đã dọn vào nhà đàn ông khác ở!"
"Giữa tôi và Hạ An Chi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!