Lần tiếp theo anh nghe tin về Tiêu Dần, là trên bản tin nóng của địa phương.
Hắn ta và Trình Âm dây dưa suốt nhiều năm, vừa căm ghét vừa giày vò lẫn nhau, như hai kẻ điên cắn chặt đối phương không buông. Kết cục cuối cùng rơi vào cảnh hủy hoại lẫn nhau.
Tiêu Dần giam giữ Trình Âm, kẻ đã nhiều lần ngoại tình, rồi tra tấn cậu ta bằng nhiều thủ đoạn tàn nhẫn. Khi Trình Âm tắt thở, hắn ta cũng tự sát theo.
Tin tức vừa công bố đã gây xôn xao khắp nơi. Nhưng chỉ một năm sau, mọi chuyện đã chìm vào quên lãng.
Cũng từ đó, dường như sức mạnh vô hình từng trói buộc Chử Ý Hành đã biến mất. Ánh mắt của mọi người bắt đầu chú ý đến anh nhiều hơn. Những người bạn cũ ở cô nhi viện, cả các bạn học trong trường lần lượt gửi tin nhắn chân thành bày tỏ sự hối lỗi, xin anh tha thứ vì những tổn thương họ gây ra năm xưa. Thậm chí có người còn gửi những đoạn tin dài tỏ tình.
Diễn đàn Đại học A cũng rộ lên những cuộc thảo luận về Chử Ý Hành. Ai cũng không hiểu vì sao, rõ ràng anh đẹp hơn, xuất sắc hơn, vậy mà năm đó danh hiệu nam thần đại học A lại thuộc về Trình Âm.
Người theo đuổi Chử Ý Hành ngày càng nhiều, khiến Hạ An Chi vô cùng tức giận. Mỗi khi có ai tiến tới xin WeChat, cậu liền nắm lấy bàn tay Chử Ý Hành đang đeo nhẫn cưới giơ lên trước mặt họ, giận dữ tuyên bố: "Anh ấy kết hôn rồi! Tôi là chồng anh ấy đấy!"
Những người theo đuổi chỉ đành lúng túng rời đi.
Hiện tại đã là năm thứ hai sau khi họ kết hôn.
Trò chơi Chử Ý Hành và Hạ An Chi cùng làm thời đại học bất ngờ nổi tiếng. Nhờ khoản tiền lời, hai người mua được một căn nhà nhỏ độc lập. Phòng làm việc ban đầu cũng phát triển thành công ty game chiếm hai tầng.
Sếp cũ quay về nhà kế thừa gia nghiệp, bán năm mươi phần trăm cổ phần cho Chử Ý Hành, bán cho hai người khác mỗi người mười phần trăm.
Sau đó, Hạ An Chi lại lấy cổ phần của mình làm sính lễ, chuyển hết sang cho Chử Ý Hành.
Hôm nay là cuối tuần. Hiếm khi Chử Ý Hành ngủ nướng thêm một lúc. Ba ngày trước anh đi công tác, hôm qua vừa về nhà đã bị Hạ An Chi kéo lên giường hôn thật lâu, nói là nhớ anh da diết. Sau bữa tối, chẳng hiểu sao hai người lại lăn giường thêm lần nữa.
Hạ An Chi quấn lấy anh, không biết làm bao nhiêu lần. Đến nửa sau, Chử Ý Hành mệt quá ngủ thiếp đi, trong cơn mơ màng chỉ nhớ mang máng rằng Hạ An Chi vẫn còn ngồi trên người anh, nghiến răng dùng sức nhấp thêm một lúc nữa.
Vì vậy lúc vừa mở mắt ra, Chử Ý Hành đã thấy ánh mắt đầy oán trách của cậu.
"Chử Chử..."
Hiểu ý, Chử Ý Hành xoay người lại, đưa tay ôm lấy eo Hạ An Chi, vùi mặt vào ngực cậu, tâm trạng cậu lập tức dịu lại vì động tác ấy.
"... Anh đói." Anh khẽ thì thầm.
Hạ An Chi xoa xoa đầu anh: "Em đi làm bữa sáng. Anh ngủ thêm chút nữa không?"
Chử Ý Hành suy nghĩ một lát rồi quyết định dậy cùng cậu. Hai người cùng vào phòng tắm rửa mặt đánh răng. Hạ An Chi dính người đến mức đánh răng cũng phải ôm anh mới chịu. Trước khi rời khỏi phòng tắm, cậu còn ôm anh hôn thêm năm phút, lưu luyến mãi mới chịu buông.
Vừa bước ra khỏi phòng, Thập Lục đã vẫy đuôi nhảy quanh chân Chử Ý Hành, liên tục sủa gâu gâu không ngừng. Cửu Nguyệt chậm rãi hơn, ngồi cách đó không xa, meo meo chào hỏi.
Chử Ý Hành xoa đầu cả hai, rồi một người, một mèo, một chó cùng theo Hạ An Chi chen vào bếp.
Chỉ một phút sau, Hạ An Chi đã bế cả mèo lẫn chó ném ra ngoài, đóng cửa bếp lại, hưởng thụ thế giới riêng với Chử Ý Hành. Cửu Nguyệt tức đến mức liên tục giơ móng cào cửa.
Hạ An Chi liếc nhìn hai con vật ngoài cửa kính, cố ý khiêu khích, rồi ôm chặt eo Chử Ý Hành ngay trước mặt chúng, hôn đến khi anh không nhịn được phát ra tiếng th* d*c nghẹn ngào.
Kỹ năng hôn của cậu sau vài năm rèn luyện đã tiến bộ vượt bậc. Chử Ý Hành hoàn toàn chống đỡ không nổi, bắt đầu hối hận vì đã bước vào bếp.
May mà Hạ An Chi vẫn nhớ trong nồi đất còn đang ninh cháo. Hai năm trước do quá bận rộn việc của công ty, Chử Ý Hành từng bị xuất huyết dạ dày, nên từ đó Hạ An Chi càng chú ý đến việc ăn uống của anh.
Sau bữa sáng, Chử Ý Hành cùng Hạ An Chi dắt Thập Lục ra ngoài dạo. Hiếm hoi có một ngày thư thả thế này, anh đứng ở bãi cỏ chơi ném bóng với Thập Lục một lúc. Khi hai người trở về nhà, Cửu Nguyệt lại không chịu, cứ quấn lấy Chử Ý Hành đòi anh chơi với mình.
Hạ An Chi nhìn con chó dính người, con mèo làm nũng, bất mãn nói:
"Chơi với chó trước, rồi lại chơi với mèo, còn em thì sao?"
Theo trí nhớ của Chử Ý Hành, anh mới đi công tác ba ngày, chứ không phải một hai tháng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!