Chương 10: Kết cục

Khi họ trở lại phòng làm việc, đồng hồ mới điểm hơn một giờ chiều, những người khác vẫn chưa tới. Không gian phòng làm việc khá rộng. Sếp là người không chịu nổi cô đơn nên không ngăn cho mình một phòng riêng mà chỉ phân chia thành năm khu làm việc độc lập. Ngoài khu pha trà và ăn uống ra, vẫn còn thừa rất nhiều chỗ nên hai tuần trước cậu ấy có dùng kính mờ ngăn ra hai phòng nghỉ, một lớn một nhỏ.

Phòng nhỏ dành riêng cho Chử Ý Hành.

Chử Ý Hành hiểu ra chắc Hạ An Chi đã đoán ra điều gì đó nên mới đề xuất cách sắp xếp này. Mọi người cũng không ai tỏ ra ngạc nhiên khi anh được dùng riêng một phòng nghỉ.

Hôm phòng nghỉ hoàn thành, anh đã có một giấc ngủ trưa cực kỳ ngon. Khi tỉnh dậy, anh nhận ra mọi người thở phào nhẹ nhõm, còn nhét cho anh một ít đồ ăn nhẹ tốt cho sức khỏe, những món không lành mạnh thì đều bị Hạ An Chi cướp mất.

Anh chỉ từng nhắc qua một lần rằng dạ dày mình không tốt, vậy mà Hạ An Chi đã ghi nhớ trong lòng, còn đặc biệt lưu tâm chuyện ăn uống của anh. Có những chuyện anh thậm chí chưa kịp nói ra, Hạ An Chi đều chuẩn bị rất chu đáo.

Lúc đầu Chử Ý Hành còn tưởng cậu đối xử với ai cũng như vậy. Cho đến tuần trước, ông chủ ăn phải đồ hỏng đau bụng, Hạ An Chi chỉ liếc cậu ấy một cái, thờ ơ bảo: "Uống nhiều nước ấm vào."

Nếu chỉ vậy thì cũng thôi. Trớ trêu thay, hôm sau người không khỏe lại biến thành Chử Ý Hành. Hạ An Chi nhanh chóng xem xét triệu chứng của anh, rồi lấy thuốc dự phòng của Chử Ý Hành ra từ ngăn kéo bàn mình: "Anh đang cần uống cái này đúng không?"

Cả phòng làm việc chứng kiến cảnh phân biệt đối xử trắng trợn ấy, ai nấy đều ném cho Hạ An Chi ánh mắt đồ trọng sắc khinh bạn.

"Vậy, Chử Chử..." Hạ An Chi chỉnh nhiệt độ điều hòa trong phòng đến mức vừa phải, rồi nhìn Chử Ý Hành vẫn đứng ngây tại chỗ: "Anh ngủ trưa không?"

Chử Ý Hành mím môi do dự khá lâu mới lên tiếng: "Cậu có muốn... ngủ chung không?"

Phòng nghỉ nhỏ đủ chỗ để đặt hai chiếc giường gấp.

Vừa nói xong, Chử Ý Hành đã hối hận, muốn rút lại lời mời của mình. Nhưng Hạ An Chi không cho anh cơ hội rút lại, lập tức đáp: "Được, em ngủ với anh."

Nói xong, cậu lao đi như một cơn gió, sang phòng nghỉ lớn bê giường gấp của mình sang phòng nhỏ, đặt sát ngay cạnh giường của Chử Ý Hành, không chừa một khe hở.

Chử Ý Hành: "......"

Ý anh ngủ cùng không phải là kiểu này.

Chử Ý Hành bước vào phòng nghỉ, đóng cửa lại. Không gian kín khiến cả hai cảm thấy căng thẳng. Giường của Chử Ý Hành vốn đã sát tường, giờ bị giường của Hạ An Chi ép sát thêm, muốn lùi cũng không có chỗ. Vậy mà người kia vẫn tỏ vẻ vô cùng vô tội. Nằm xuống xong còn vỗ vỗ giường anh, ra hiệu mau mau đi ngủ.

Chử Ý Hành do dự hai giây, cuối cùng cũng không bảo Hạ An Chi dịch giường ra, chỉ quấn chăn nhỏ của mình nằm nghiêng xuống rồi quay lưng dựa vào tường.

Gần quá.

Gần đến mức Chử Ý Hành có thể nhìn thấy lớp lông tơ mịn trên mặt Hạ An Chi, nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong mắt người kia. Hơi thở của họ dường như hòa quyện với nhau, quấn quýt không thể tách rời. Nhịp tim vang lên rộn ràng, cũng chẳng phân biệt được là của ai.

"Em nằm cạnh thế này... anh ngủ được không?" Hạ An Chi lo lắng hỏi.

"Tôi..."

Chử Ý Hành nhớ tới đêm say rượu đó. Khi ấy anh lảm nhảm đủ thứ linh tinh với Hạ An Chi, nói đến tận khuya, rồi Hạ An Chi cũng mệt quá ngủ quên trên giường anh. Đêm đó anh ngủ rất ngon, không biết là vì men rượu hay vì sự yên tâm khi ở cạnh Hạ An Chi.

Anh ngập ngừng nói: "Tôi muốn thử xem."

Hạ An Chi đưa tay xoa đầu anh: "Được, chúc anh ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Chử Ý Hành khép mắt lại. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có người ở chung phòng, anh sẽ luôn gặp ác mộng. Nửa đêm tỉnh giấc rồi không thể vào giấc lại. Anh không thích nghi được với cuộc sống ký túc xá, đi bệnh viện cũng không kiểm tra ra bệnh, cuối cùng chỉ được kê vài loại thuốc điều trị suy nhược thần kinh.

Thật ra Chử Ý Hành biết nguyên nhân đại khái là gì.

Khi mới đến thế giới này, anh không bị như vậy. Lần đầu tiên gặp ác mộng là vào ngày anh đổ cả chậu đất lên giường Trình Âm. Sau đó mỗi lần anh càng chống lại Trình Âm, ác mộng sẽ càng nặng. Cho đến một ngày, vì mất ngủ quá lâu, anh bị ngất xỉu trong sân.

Sau ngày đó, anh được chuyển vào phòng đơn trong cô nhi viện. Ác mộng tạm thời giảm bớt, nhưng cũng vì được chăm sóc đặc biệt, anh bị những đứa trẻ khác cô lập.

Chử Ý Hành không hiểu vì sao Trình Âm ghét mình nhưng anh hiểu một điều, cái tình cảm "đồng bệnh tương liên" của những người xuyên không trong tiểu thuyết... hoàn toàn không tồn tại ở thế giới này. Anh thà bị ác mộng quấn lấy cả đời còn hơn cúi đầu trước Trình Âm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!