Vẫn nói số mệnh tự quỹ đạo riêng, nào phải thứ sức người có thể xoay chuyển.
Trước đây Chử Ý Hành chưa từng tin lời ấy, thậm chí cho rằng vận mệnh luôn nằm trong tay mình, nào có chuyện "không thể thay đổi". Cho đến khi chính mắt anh nhìn thấy bạn trai mình, Tiêu Dần, nhân vật chính của thế giới này, đang hôn Trình Âm, vị nhân vật chính còn lại trong một con ngõ nhỏ.
Hai người họ đứng cạnh nhau trông thật xứng đôi. Thậm chí mức độ hòa hợp còn vượt xa khi Chử Ý Hành đứng cạnh Tiêu Dần.
Có lẽ anh nên chúc phúc cho họ. Dù sao thì trong cuốn sách này bọn họ vốn là một đôi do số mệnh định sẵn.
Nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến dạ dày Chử Ý Hành cuộn lên từng cơn, cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng anh.
Đúng lúc ấy, Trình Âm dường như nhận ra điều gì, khẽ liếc anh với ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Chử Ý Hành đứng ở đầu ngõ, rút điện thoại ra, gọi vào số của Tiêu Dần.
Anh bình tĩnh hơn bản thân anh tưởng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột, cắt ngang nụ hôn nóng bỏng trong ngõ.
Tiêu Dần như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hắn vội buông Trình Âm ra, nhìn thấy Chử Ý Hành đang đứng ở đầu ngõ.
Người kia đang đứng dưới ánh nắng mặt trời, mái tóc đen dày phủ một lớp ánh vàng lấp lóa, đôi mắt màu hổ phách trong veo lạnh nhạt, hờ hững. Không có gào thét chất vấn, cũng chẳng lộ ra một chút đau thương.
Bức tường cao hai bên ngõ che khuất ánh mặt trời chói gắt, vô tình vạch ra giữa Tiêu Dần và Chử Ý Hành một ranh giới rạch ròi.
Vẻ mặt Chử Ý Hành không có chút cảm xúc nào lộ ra, anh khẽ nói: "Tiêu Dần, chúng ta chia tay thôi."
Ngay khi Chử Ý Hành quay lưng rời đi, Tiêu Dần vội vàng đuổi theo. Hắn ta nắm chặt lấy cổ tay anh, sợ một khi buông ra thì mọi thứ sẽ chấm dứt hoàn toàn.
"Ý Hành, anh có thể giải thích... anh... anh cũng không biết vì sao lại thành ra thế này. Anh... không cố ý! Thật đấy, em hãy tin anh."
Đúng lúc ấy, trong ngõ vang lên một tiếng cười khẽ.
Trình Âm không hề có vẻ sợ hãi khi bị bắt quả tang, cậu ta thong thả đi ra khỏi con ngõ. Lúc đi ngang qua hai người, Trình Âm còn khẽ gật đầu một cái qua loa lấy lệ sau đó ung dung rời đi.
Trên môi cậu ta vẫn còn vương chút ẩm ướt, nhắc nhở Chử Ý Hành rằng nụ hôn ban nãy mãnh liệt đến mức nào.
Sự khiêu khích của cậu ta cũng chẳng khiến sắc mặt Chử Ý Hành thay đổi mấy. Anh nhìn Tiêu Dần như nhìn người dưng nước lã đầy xa lạ.
Thái độ ấy khiến trong lòng Tiêu Dần bỗng dâng lên một cơn tức giận vô cớ. Nếu Chử Ý Hành thật sự yêu hắn ta, thì anh sẽ không phản ứng như thế này.
Hơn nữa, ngay từ đầu Chử Ý Hành cũng biết rõ là hắn ta hông thể khống chế bản thân. Tất cả đều do thế giới điều khiển khiến hắn ta nảy sinh cảm tình với Trình Âm.
"Giải thích xong chưa?" Chử Ý Hành cố rút tay lại, nhưng tay Tiêu Dần nắm quá chặt, anh không thoát ra được, trên cổ tay trắng mịn đã hằn lên một quầng đỏ.
"Buông ra."
Tiêu Dần chẳng những không buông, còn siết chặt hơn.
Hắn ta cố tìm dấu vết nào chứng minh rằng anh yêu mình trên gương mặt Chử Ý Hành.
Nhưng ngoài cái nhíu mày vì đau... hắn ta chẳng thấy gì cả.
Tiêu Dần vẫn không chịu bỏ cuộc, hỏi: "Chử Ý Hành... em có yêu anh không?"
"......" Nghe câu ấy, Chử Ý Hành suýt bật cười. Anh hỏi ngược lại: "Nếu tôi không yêu anh... là anh có thể ngoại tình à?"
"Không phải vậy!" Tiêu Dần không khỏi nâng cao giọng nói. Nhưng ngay khi nhìn thấy gương mặt lạnh băng của Chử Ý Hành, hắn ta lập tức hạ thấp trở lại.
"Em biết mà, do kịch bản của thế giới cả... anh không thể khống chế được bản thân. Em biết..." Giọng hắn nhỏ dần, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!