Sau một giấc ngủ dài, Diêm Thận tỉnh dậy trong cơn mê man, trần nhà với phong cách quen thuộc đập vào mắt. Anh theo bản năng định nhấc tay lên, nhưng đã bị ai đó ấn lại.
"Đừng cử động." Diêm Dư Tân không biết đã ngồi bên giường từ lúc nào, "Con bị sốt, đang truyền dịch."
Cái lợi của việc gia đình toàn người làm trong ngành y chính là những lúc ốm đau lặt vặt thế này chẳng cần phải ra khỏi cửa. Đã từ rất lâu rồi Diêm Thận mới có khoảnh khắc riêng tư như thế này với bố.
Anh hơi cứng nhắc rụt cánh tay lại, lúc này Diêm Dư Tân mới sực nhớ ra mà buông tay. Nhìn gương mặt xanh xao của con trai, ông thấp giọng hỏi: "Có muốn uống nước không?"
"Không ạ." Diêm Thận thốt ra hai chữ khàn đặc.
"A Thận." Im lặng một hồi, Diêm Dư Tân thở dài: "Con vẫn còn trách bố, trách bố và mẹ con đã giấu con chuyện ly hôn phải không?"
Diêm Thận nhìn chằm chằm vào một vết xước mờ trên trần nhà, nhớ lại những chuyện cũ trong giấc chiêm bao, giọng anh vẫn khản đặc: "Con không trách ai cả."
Anh chỉ trách số phận trêu ngươi.
Những phẫn nộ và bàng hoàng khi biết được sự thật đã theo dòng thời gian không thể quay lại mà hóa thành những nuối tiếc khôn nguôi.
Diêm Thận rất hiếm khi ốm, nhưng trận ốm này lại đến vô cùng dồn dập. Anh nằm bẹp ở nhà cũ suốt hai ngày, cơm nước ba bữa đều do cô Diêm Dư Huệ mang vào tận phòng.
"Cái thằng bé này đúng là bướng, bệnh chưa khỏi hẳn đã vội vã đọc sách rồi, bảo là hết kỳ nghỉ là phải thi tháng ngay." Hôm ấy, Diêm Dư Huệ đưa cơm xong đi xuống lầu, nửa đùa nửa thật nói: "Anh cả, hay là bình thường anh tạo áp lực cho A Thận lớn quá? Nhìn xem thằng bé bị ép đến nông nỗi nào rồi."
"Anh tạo áp lực cho nó hồi nào, anh chỉ bảo nó phải có trách nhiệm với lựa chọn của chính mình thôi." Diêm Dư Tân nghe vậy cũng nhíu mày, "Chứ đâu có bảo nó phải khổ sở như thế."
Lương Tư Ý đang ngồi ăn cùng bàn cũng không nhịn được mà thầm mỉa mai, cái người này có hiểu thế nào là đang ốm không vậy?
Hai ngày nay Diêm Thận không xuống lầu, cô cũng chỉ nghe loáng thoáng từ mẹ, chỉ biết anh đã hạ sốt nhưng không có cảm giác thèm ăn.
Hà Văn Lan đặc biệt gói chút sủi cảo nhân chay vỏ mỏng, thế mà anh cũng hiếm khi động đũa.
Ai mà ngờ anh không có hứng ăn uống thật đấy, nhưng chuyện học hành thì chẳng bỏ sót tí nào.
Nghĩ đến hai ngày nay mình mải mê theo người lớn đi leo núi, rồi lại đi câu cá với Lâm Tây Tân, coi kỳ nghỉ là dịp để xả hơi, Lương Tư Ý bỗng thấy trước mắt tối sầm lại.
"Tư Ý."
Bất ngờ bị gọi tên, Lương Tư Ý ngẩn người một lát mới ngẩng đầu nhìn Diêm Dư Tân.
"Con bây giờ vừa là bạn học vừa là bạn cùng bàn với A Thận, nếu tiện, lát nữa ăn xong con có thể thay chú lên khuyên bảo nó một chút không?" Diêm Dư Tân thở dài, "Học hành mà cứ như nó là đang bỏ gốc lấy ngọn rồi."
"Con ạ?" Lương Tư Ý quá đỗi ngạc nhiên, nhất thời không nhịn được mà thốt ra suy nghĩ trong lòng.
"Có gì không tiện sao?" Diêm Dư Tân không hề biết giữa cô và Diêm Thận có vấn đề gì, ông chỉ thấy hai đứa làm bạn cùng bàn một tháng nay, quan hệ dường như đã được cải thiện rõ rệt.
"Dạ không, không có gì ạ." Lương Tư Ý vội vàng phủ nhận, chỉ khéo léo nhắc nhở thêm: "Có điều anh ta chưa chắc đã chịu nghe lời con đâu ạ."
Diêm Dư Tân im lặng vài giây rồi nói: "Nếu nó thật sự không nghe thì thôi vậy, sức khỏe của mình thì nó phải tự biết lấy."
Lương Tư Ý gật đầu vâng dạ, theo thói quen lại liếc nhìn Lâm Tây Tân đang ngồi đối diện. Cậu ta mỉm cười với cô, có vẻ không có ý kiến gì khác về sự sắp xếp của người lớn.
Dù sao theo lẽ thường, cậu ta mới là người phù hợp để làm việc này hơn Lương Tư Ý.
Trận ẩu đả thời thiếu niên ấy không chỉ để lại vết rạn nứt giữa Diêm Thận và Lâm Tây Tân, mà còn là minh chứng rõ rệt cho sự bất hòa của hai người trong lòng các bậc trưởng bối.
Sau bữa cơm, Lương Tư Ý về phòng một lát rồi mới sang gõ cửa phòng Diêm Thận.
"Vào đi." Trong phòng vọng ra một giọng nói khản đặc, mang theo vẻ yếu ớt sau trận ốm.
Lương Tư Ý đẩy cửa bước vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!