Chương 53: Hoàn chính văn

Bốn giờ sáng, phố xá đã thưa thớt bóng người, Diêm Thận lái xe, Lương Tư Ý ngồi ở ghế phụ, bốn cửa sổ xe đều mở rộng.

Gió đêm lùa vào trong xe mang theo cái lạnh rõ rệt, xe càng tiến gần về phía biển, mùi mặn mòi của muối biển càng nồng đậm.

Bên bờ biển đã có không ít người đang đợi ngắm bình minh, một số người thậm chí còn mang theo lều trại cắm trại ngay trên bãi cát.

Diêm Thận đỗ xe xong, dẫn Lương Tư Ý đi theo con đường nhỏ vòng qua một bãi cát vắng người.

Lương Tư Ý đi chân trần trên cát, vừa đi vừa nhảy chân sáo, ngạc nhiên nói: "Hóa ra cát ở biển và cát ở sa mạc cảm giác lại khác nhau thế này."

Diêm Thận xách giày cho cô đi ở phía sau, mỉm cười hỏi: "Khác chỗ nào em?"

"Không khí, độ ẩm, môi trường, tất cả đều khác." Lương Tư Ý đi đến trước mặt Diêm Thận, "Thực ra nghĩ kỹ lại thì hình như cũng chẳng có gì khác biệt, chỉ là một loại cảm giác thôi."

Đường bờ biển dài tít tắp nối liền với chân trời xanh thẫm, sóng biển vỗ từng cơn, mái tóc dài của cô bị gió biển thổi tung, chạm vào bên mặt anh.

Trước khi Diêm Thận kịp cúi đầu, Lương Tư Ý đã chủ động nhón chân hôn anh một cái, cô định chạy đi nhưng không kịp, bị Diêm Thận nắm lấy cổ tay, ấn vào lòng hôn một hồi lâu.

Tuy nhiên hôm đó hai người không được may mắn lắm, lúc bình minh lên, phía chân trời vẫn lảng bảng mấy đám mây đen, mặt trời bị che khuất sau tầng mây, trên mặt biển xa xăm bao phủ một lớp sương mù nhàn nhạt.

Lương Tư Ý không thấy tiếc nuối vì chẳng ngắm được mặt trời mọc, chỉ là sau khi từ biển về, không biết có phải do nghịch nước quá lâu không mà cô bị cảm nhẹ.

Ngày hôm sau là sinh nhật của Tưởng Tuệ, bà biết được Lương Tư Ý bị cảm là do Diêm Thận nửa đêm không ngủ đưa cô đi chạy loạn, lại cho anh một trận giáo huấn.

Giọng Lương Tư Ý vẫn còn đặc tiếng mũi, sợ lên tiếng lại khiến Tưởng Tuệ thêm giận Diêm Thận, cô đành lặng lẽ nắm tay anh dưới gầm bàn để an ủi.

Diêm Thận nắm ngược lại tay cô, hai người cứ thế nắm tay nhau một cách đầy gượng gạo.

Chu Dật Phi ngồi bên cạnh cũng đến mừng sinh nhật Tưởng Tuệ, vô tình nhìn thấy cảnh này thì cảm thấy không nỡ nhìn thẳng, vội lên tiếng: "Mẹ nuôi, hôm nay là sinh nhật mẹ, mẹ đừng quản chuyện của đôi trẻ nữa. Con chúc mẹ tuổi mới sự nghiệp càng ngày càng mở rộng, mãi luôn trẻ trung xinh đẹp thế này."

Mấy năm đại học, Chu Dật Phi đến Thâm Thành khá thường xuyên nên rất thân thiết với Tưởng Tuệ, ngay cả chuyện tình cảm của Diêm Thận cậu ta cũng không giúp anh giấu bà, hễ có tiến triển gì là báo tin ngay.

Tưởng Tuệ bị vẻ "khéo mồm khéo miệng" của cậu ta làm cho bật cười, nói: "Cái thằng bé này, được rồi được rồi, ăn cơm đã, hôm nay không nói chuyện đó nữa."

Trên bàn ăn, Diêm Thận vô tình nhắc đến chuyện đóng phim.

Tưởng Tuệ cũng không nói lời phản đối nào, chỉ bảo: "Con muốn xông pha thì mẹ không có ý kiến, chỉ là con phải nghĩ cho kỹ, mẹ và bố con đều sẽ không cho con bất kỳ sự trợ giúp nào đâu."

Diêm Thận không thấy có gì khó chấp nhận, gật đầu đáp: "Vâng ạ."

Sau khi đón sinh nhật cùng Tưởng Tuệ, bệnh cảm của Lương Tư Ý vẫn chưa thuyên giảm, mấy ngày sau đó cô đều không ra khỏi cửa vào ban ngày.

Đến chiều tối khi trời bớt nóng, Diêm Thận mới đưa cô ra công viên gần đó hóng gió, tiện đường cũng ghé qua khuôn viên đại học Thâm Thành dạo một vòng.

Một tuần trôi qua nhanh chóng, Lương Tư Ý và Diêm Thận lại thu dọn đồ đạc quay về Bình Thành, vừa hạ cánh vào thứ Sáu, Lương Tư Ý đã nhận được lời hẹn của Hướng Quỳ.

Sáng sớm hôm sau, cô ra ngoài cùng Hướng Quỳ đi làm móng, hai người dạo phố đến chiều tối thì Diêm Thận và Từ Hành lần lượt lái xe đến đón bạn gái.

Bốn người gặp nhau ở bãi đỗ xe, Hướng Quỳ dặn dò: "Ngày mai đến sớm một chút nhé, nhớ mặc thật đẹp vào đấy, tớ đã thuê mấy thợ ảnh đến chụp cho chúng mình rồi. Diêm Thận, cả cậu nữa, đừng có cậy mình đẹp trai mà mặc bừa bãi! Tất cả phải mặc thật đẹp cho tôi!"

Lương Tư Ý liên tục bảo đảm: "Tớ nhất định sẽ ăn vận lộng lẫy."

"Được, vậy cứ quyết thế nhé, hẹn mai gặp lại." Hướng Quỳ kéo cửa kính xe lên, hai chiếc xe kẻ trước người sau lái đi, tách nhau ra ở ngã tư đường.

Đến ngày thứ hai, Lương Tư Ý lấy từ trong tủ ra chiếc váy mà Diêm Thận tặng dịp sinh nhật lần trước, còn đặc biệt trang điểm nhẹ, nhờ Hà Văn Lan búi tóc lên giúp, chỉ để lại vài lọn tóc buông xõa tự nhiên.

"Đẹp thật đấy." Hà Văn Lan vừa dứt lời thì cầu thang có tiếng động, hai mẹ con cùng ngoái đầu nhìn lại.

Diêm Thận đang vừa xắn tay áo vừa bước xuống lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!