Chương 47: (Vô Đề)

Một nụ hôn bất ngờ khiến cả hai đều có chút lúng túng, Diêm Thận là người bình tâm lại trước, anh buông tay ra rồi nói: "Anh đi tắm trước đã."

Anh đã vất vả đi đường suốt cả quãng xa, chỉ khi rời khỏi ga tàu mới ghé tạm nhà vệ sinh để tẩy rửa đơn giản, ngay cả quần áo cũng vẫn là bộ mặc ở sân bay đêm qua.

Lương Tư Ý nhận ra chiếc sơ mi của anh đã nhăn nhúm đến chẳng ra hình thù gì, cô khàn giọng hỏi: "Anh đi bằng cách nào tới đây?"

"Anh đi chung xe bao chuyến với mấy người khách ở sân bay." Diêm Thận nói, "Giữa đường anh mua được một vé tàu hỏa đến Giang Thành nên lại rẽ qua ga để chuyển tàu."

"Chẳng trách cả ngày anh chẳng có tin tức gì." Lương Tư Ý bật hết đèn trong phòng lên, "Hóa ra là sợ em phát hiện anh đang ở trên tàu."

"Chủ yếu là sợ em lo lắng." Diêm Thận mở cửa, xách chiếc vali vốn đang vứt tạm bên cạnh vào trong nhà, "Cũng sợ em không cho anh qua đây."

"Em đâu có không cho anh qua, chỉ là mưa lớn thế này…" Chuyện cũng đã rồi, Lương Tư Ý cảm thấy nói thêm những lời này cũng chẳng ích gì, cô lấy một chiếc khăn lông mới từ trong tủ ra: "Đồ anh mua trên mạng đợt trước em đã giặt qua một lượt rồi, anh đi tắm trước đi."

Diêm Thận đưa tay đón lấy, thuận thế nắm lấy tay cô, thấp giọng nói: "Đừng giận anh."

"Em không giận." Lương Tư Ý chạm phải hơi ẩm trên áo sơ mi của anh, "Anh mau đi tắm đi kẻo cảm lạnh, em đi nấu chút gì đó, lát nữa chúng ta cùng ăn."

Diêm Thận khẽ ừ, rồi đột nhiên cúi đầu xuống.

Lương Tư Ý vô thức mím môi, anh khẽ cười một tiếng, nghiêng đầu hôn lên khóe môi cô, lại dặn: "Anh đi tắm đây, em đừng bật bếp, lát nữa để anh làm."

Cô đưa tay chạm lên môi, đi đến bên cạnh ghế sofa, lấy chiếc gương trang điểm nhỏ ra nhìn một cái.

Người trong gương đôi môi đỏ mọng đầy đặn, gò má cũng ửng hồng đầy ám muội, trong đầu Lương Tư Ý không tự chủ được mà nhớ lại nụ hôn lúc nãy.

Chỉ vài giây thôi, mặt cô lập tức càng thêm đỏ và nóng bừng.

Lương Tư Ý vội vàng đặt gương xuống, đi tới bồn rửa trong bếp vặn vòi nước rửa tay.

Trong nhà không còn nhiều nguyên liệu tươi, cô lục tìm trong tủ thấy túi mì Udon mà Minh Duyệt mang sang lần trước, đây là món nấu nướng chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu.

Đến khi Diêm Thận tắm xong bước ra, Lương Tư Ý đã nấu xong mì, múc ra hai chiếc bát mà trước đó anh đã mua.

Cô đặt đôi đũa cạnh bát rồi nói: "Em chưa thử loại này bao giờ, anh nếm xem vị thế nào, nếu không ngon thì mình gọi đồ về sau, trong nhà hết sạch nguyên liệu rồi."

Diêm Thận bảo sao cũng được, anh ngồi xuống nếm thử một miếng rồi khen: "Ngon lắm."

Lương Tư Ý vốn không yêu cầu cao về chuyện ăn uống, chỉ cần no bụng là được, cô cũng chẳng biết anh nói thật hay nói dối, chỉ thấy đến cuối cùng, nửa bát còn lại của cô cũng trôi tọt vào bụng anh.

Sợ anh chưa no, Lương Tư Ý lại lấy bánh ngọt trong tủ lạnh ra, Diêm Thận quả thực có chút đói nên cũng ăn nốt nửa cái bánh còn lại.

Ăn no uống đủ, Diêm Thận ở trong bếp dọn dẹp nốt, Lương Tư Ý cầm váy ngủ vào phòng tắm tắm lại.

Cô vừa lau mái tóc ướt vừa bước ra khỏi phòng tắm, thấy Diêm Thận đang lấy quần áo và máy tính từ trong vali ra.

Lúc anh đứng dậy, trên tay cầm một hộp quà được đóng gói tinh xảo, anh quay đầu nói với cô: "Quà sinh nhật, biết thế anh gửi chuyển phát nhanh cho em trước."

"Bây giờ cũng đâu có muộn." Lương Tư Ý vắt chiếc khăn lên tay vịn sofa, nhớ lại hai món quà anh từng tặng trước đây, cô không nhịn được mà đoán: "Không lẽ lại là váy đấy chứ?"

Vẻ mặt Diêm Thận thản nhiên, chỉ cười nói: "Mở ra xem đi."

Lương Tư Ý tháo dải ruy băng thắt bên ngoài, mở lớp bao bì, bên trong quả nhiên là một chiếc váy, vẫn là màu xanh nhạt quen thuộc.

Cô có chút buồn cười nhìn anh: "Rốt cuộc anh có sở thích gì với váy màu này vậy?"

"Có muốn mặc thử không?" Diêm Thận không trả lời câu hỏi đó, "Váy này anh đặt từ hai tháng trước, không biết kích cỡ có sai lệch gì không."

Lương Tư Ý cầm chiếc váy lên, chất vải là lụa satin rất mềm mại, dưới ánh đèn sáng loáng trông vô cùng bóng bẩy, "Vậy để em đi thử xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!