Mùng bốn Tết, Lương Tư Ý cùng Hà Văn Lan đi Hoài Thành một chuyến để tảo mộ cho bà ngoại và bố.
Ngày hôm sau sau khi từ Hoài Thành về, cô nhận được thông báo xác nhận phỏng vấn của một văn phòng luật ở Giang Thành, bèn vội vàng thu dọn hành lý quay lại trường.
Vì trước Tết chưa chốt được chỗ thực tập nên Lương Tư Ý không đăng ký ở ký túc xá. Xuống tàu cao tốc, cô đi thẳng đến nhà thuê của Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt và Khương Dũ sau khi đi du lịch trước Tết về cũng đã lần lượt tìm được đơn vị thực tập ở Giang Thành, chỉ là không cùng một quận, bình thường chỉ đến cuối tuần mới tranh thủ gặp nhau được một lát.
Tết Minh Nguyệt cũng chẳng được nghỉ mấy ngày, cô ấy đến Giang Thành sớm hơn Lương Tư Ý một ngày, còn Khương Dũ cũng về cùng ngày với cô.
Buổi tối ba người ăn lẩu tại trung tâm thương mại gần chỗ Minh Nguyệt ở. Khương Dũ ở xa nên ăn xong tiễn hai cô về nhà rồi mới bắt taxi về chỗ mình.
Lương Tư Ý ngồi xổm ở khoảng trống trong phòng khách thu dọn hành lý.
Minh Nguyệt ôm máy tính ngồi trên thảm, nhìn màn hình dày đặc văn bản, cô ấy thở dài từ tận đáy lòng: "May mà còn được đi học thêm ba năm nữa, chứ bước chân vào giới công sở sớm thế này, tớ chỉ sợ mình chết trẻ mất thôi."
Lương Tư Ý nhớ lại nỗi khổ thực tập trước đây, rồi nghĩ đến kỳ thực tập dài đằng đẵng sắp tới của mình mà cũng thấy tối sầm mặt mũi, cô thở dài một tiếng: "Thôi, đã học đến tận ngày hôm nay rồi, đừng nghĩ nhiều nữa."
"Thật sự muốn quay về quá khứ đánh cho đứa chọn nguyện vọng là mình một trận." Minh Nguyệt nói xong lại xốc lại tinh thần, "Tối nay tớ phải xem hồ sơ vụ án, cậu bôn ba cả ngày rồi, tắm rửa xong thì nghỉ ngơi trước đi."
"Được."
Chỗ ở của Minh Nguyệt không gần văn phòng luật mà Lương Tư Ý phỏng vấn, cô không định ở đây lâu, chỉ soạn sẵn một bộ đồ công sở để mặc đi phỏng vấn ngày mai để cạnh sofa, rồi lục trong vali ra một bộ đồ ngủ.
Lúc cầm bộ đồ ngủ lên, cô thấy một vật bị đè bên dưới, bèn nhìn Minh Nguyệt nói: "Tớ có mang quà cho cậu này."
Minh Nguyệt ngẩng đầu khỏi máy tính, buồn cười nhìn cô: "Làm gì thế, mấy ngày không gặp mà khách sáo vậy, hay là tớ còn phải thu tiền phòng của cậu theo ngày đây?"
"Không phải." Lương Tư Ý cũng cười theo, lấy ra một bọc đồ được gói ghém kỹ lưỡng từ trong vali.
Trước khi cho gói đồ vào vali, cô đã khử trùng lớp màng bọc bên ngoài, giờ mở ra vẫn còn thoang thoảng mùi cồn, bên trong là một lớp giấy da bò.
Thấy cô bọc trang trọng như vậy, Minh Nguyệt cũng bị khơi dậy trí tò mò.
Từng lớp bọc được mở ra, Lương Tư Ý lấy ra một tấm ảnh để ở lớp trong cùng. Còn chưa kịp mở lời, Minh Nguyệt đã hét lên một tiếng: "Á!!!"
Cô ấy đón lấy tấm ảnh có chữ ký từ tay Lương Tư Ý, vừa sốc vừa mừng rỡ: "Trời đất ơi, là thật đấy à?"
"Dĩ nhiên là thật rồi." Lương Tư Ý suy nghĩ một lát, quyết định không giấu Minh Nguyệt nữa, cô kể sơ qua mối quan hệ giữa mình và Diêm Thận, nhân tiện nhắc đến việc kỳ nghỉ đông vừa rồi cô có đi làm trợ lý tạm thời cho đoàn phim một thời gian ngắn, "Nhưng quan hệ giữa tớ và anh ấy, có lẽ tạm thời vẫn cần giữ bí mật."
Minh Nguyệt nghe mà ngẩn người, não bộ nhất thời bị đình trệ, dường như bị quá tải thông tin.
Cô ấy im lặng nhìn chữ ký trong tay, rồi lại nhìn Lương Tư Ý, mãi một lúc lâu sau mới đột ngột đứng bật dậy, giữ chặt vai Lương Tư Ý, không thể tin nổi mà nói: "Lương Tư Ý! Cậu dám giấu tớ lâu như vậy!!"
Lương Tư Ý bị cô ấy lắc đến mức bật cười, nắm lấy cánh tay cô ấy nài nỉ: "Tớ xin lỗi mà, tớ không cố ý đâu. Dù sao mấy năm qua chúng tớ cũng ít liên lạc, chuyện ở giữa cũng khá phức tạp, tớ không biết có thể tùy tiện tiết lộ quan hệ với anh ấy không nữa."
"Vãi!" Minh Nguyệt hiếm khi nói năng như vậy, cô ấy buông tay ra để bình tĩnh lại một hồi mới hỏi: "Vậy nên anh ấy là anh trai cậu? Hai người là người một nhà?"
"Trước đây thì đúng, giờ thì không." Lương Tư Ý nói, "Mẹ tớ và bố anh ấy đã ly hôn rồi."
Minh Nguyệt ngẩn ra, định thần lại liền vội vàng xin lỗi.
Lương Tư Ý cười huých vào đầu gối cô ấy, bảo: "Liên quan gì đến cậu đâu. Giấu cậu và Khương Dũ đúng là lỗi của tớ, nhưng trước đây tình hình khác…"
"Được rồi được rồi, nể mặt tấm ảnh này, tớ tạm thời không chấp nhặt với cậu nữa." Minh Nguyệt cẩn thận cầm tấm ảnh có chữ ký lên.
Diêm Thận viết cho cô ấy là kiểu To
-sign (ký tặng riêng), nét chữ màu vàng phóng khoáng bay bổng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!