Chương 39: (Vô Đề)

Không biết có phải do lò sưởi trong phòng quá ấm, hay do nhiệt độ từ lòng bàn tay Diêm Thận quá cao mà Lương Tư Ý bỗng cảm thấy hơi rạo rực, nhưng cô vẫn không buông tay ra.

Hai người cứ ngượng nghịu nắm tay nhau như thế một lúc, chiếc điện thoại bị kẹp giữa lòng bàn tay đột nhiên trượt nhẹ.

Diêm Thận bừng tỉnh, giữ chặt lấy chiếc điện thoại sắp rơi, đặt lại vào lòng bàn tay Lương Tư Ý. Khi các đầu ngón tay chạm nhau, Lương Tư Ý theo bản năng nắm chặt điện thoại, lại vô tình chạm vào tay anh.

Diêm Thận khẽ cười một tiếng, hỏi: "Em ở cùng phòng với dì Hà à?"

Lương Tư Ý "vâng" một tiếng.

Ban đầu Chu Dật Phi định đặt thêm hai phòng nữa, nhưng Hà Văn Lan nghĩ rằng cũng chẳng ở lại lâu, không cần thiết phải lãng phí tiền bạc mở thêm phòng làm gì.

Dù sao Hà Văn Lan cũng chưa biết chuyện bên trong, hai người cứ ở riêng với nhau mãi thế này cũng không tiện.

Diêm Thận đứng dậy nói: "Để tôi đưa em về phòng, đêm qua chắc em cũng không ngủ được bao lâu nhỉ? Nửa đêm gửi tin nhắn cho em, không ngờ vẫn nhận được hồi âm."

Đêm qua Chu Dật Phi ở lại bệnh viện chăm sóc.

Lương Tư Ý vốn có thói quen lạ nhà, ngủ không sâu giấc, trong lúc mơ màng nghe thấy tiếng thông báo WeChat bèn cầm lên xem thử.

Diêm Thận gửi cho cô một đoạn tin nhắn thoại.

Lương Tư Ý nhấn mở, trong đoạn ghi âm chỉ nghe thấy tiếng động loảng xoảng xì xào, cô cũng không nghe rõ là tiếng gì.

Không có ý gì: Sao nửa đêm bệnh viện vẫn còn sửa chữa thế anh?

YS: … Là Chu Dật Phi đang ngáy đấy [Thở dài]

Không có ý gì: ……

Chu Dật Phi dạo này cũng không được nghỉ ngơi tử tế, trong lòng lại chất chứa bao nhiêu chuyện, giờ Diêm Thận bị thương, cậu ta cuối cùng cũng không trụ vững được nữa, mệt tới mức vừa đặt lưng xuống là ngủ khì.

Chỉ khổ cho Diêm Thận, bác sĩ dặn phải tĩnh dưỡng, vậy mà cả đêm chẳng chợp mắt được bao nhiêu.

Lương Tư Ý nghĩ đến tình cảnh của anh đêm qua thì vừa buồn cười vừa xót xa, cô ấn vai ngăn anh đứng dậy, nói: "Cũng không xa lắm đâu, tôi tự về được, anh lo mà nghỉ ngơi đi."

Diêm Thận vẫn kiên quyết tiễn cô ra tận cửa.

Lương Tư Ý nhìn bảng điều khiển điều hòa trên tường cạnh cửa mới phát hiện lò sưởi trong phòng vốn chưa hề bật, cái cảm giác nóng nực lúc nãy thật chẳng rõ từ đâu mà đến.

"Tôi về đây, anh đừng tiễn nữa, lúc ngủ nhớ bật điều hòa lên đấy." Cô đứng bên ngoài cửa, nhìn ánh mắt lưu luyến của Diêm Thận, thuận tay khép cửa lại.

Hành lang có chút khí lạnh, nhưng hơi nóng trên gò má cô vẫn không chịu tan đi.

Lương Tư Ý lấy mu bàn tay áp lên mặt để hạ nhiệt, rồi rảo bước về phòng.

Hà Văn Lan vẫn chưa ngủ say, nghe thấy động động tĩnh bèn ngẩng đầu nhìn: "Tư Ý à?"

Lương Tư Ý đáp một tiếng, bảo là đi rửa mặt rồi chui tọt vào phòng tắm. Nước lạnh dội lên mặt, cũng xua đi phần nào những hơi ấm tình tứ vừa rồi.

Lúc cô dọn dẹp xong xuôi để nằm xuống thì đã gần một giờ sáng. Hà Văn Lan đêm qua cũng không ngủ ngon nên giờ đã ngủ say, nghe tiếng thở của mẹ, Lương Tư Ý cũng dần chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này kéo dài tận chiều tối. Lương Tư Ý lờ đờ mở mắt, mò lấy điện thoại xem thì thấy một đống tin nhắn WeChat.

Cô với tay nhấn mở.

Là Minh Duyệt chuyển tiếp tin tức Diêm Thận bị thương và bài đăng từ tài khoản chính thức của đoàn phim.

Lương Tư Ý dụi mắt ngồi dậy, bấm vào đường link Minh Duyệt gửi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!