Tết năm nay, hai mẹ con Lương Tư Ý vẫn theo Diêm Dư Tân về quê nội, chuyện họ ly hôn tạm thời vẫn chưa công khai với bên ngoài.
Nhà họ Diêm có thói quen ăn bữa cơm tất niên vào buổi tối. Năm nay đến lượt Diêm Dư Tân đứng ra mời thợ về làm cỗ, nên từ sáng sớm, dưới bếp đã rộn ràng tiếng chuẩn bị thức ăn.
Lương Tư Ý ở trong phòng ôn tập tài liệu suốt cả buổi sáng. Đến trưa, vì mọi người chưa tề tựu đông đủ nên gia đình chỉ bày tạm hai mâm ăn uống qua loa.
Sáng ra cô đã ăn không ít bánh kẹo nên cũng chẳng thấy đói, nhanh chóng đặt đũa xuống.
Trần Hâm chạy theo cô rời khỏi bàn ăn: "Cô ơi, năm nay khi nào cậu mới về ạ?"
"Cô cũng không biết nữa." Lương Tư Ý lấy điện thoại ra, nhấn vào khung chat với Diêm Thận trên WeChat, từ sáng tới giờ họ mới chỉ nhắn tin vài câu đơn giản.
"Cô định gọi điện cho cậu ạ?" Trần Hâm bám lấy cánh tay cô, "Con cũng muốn nghe với."
Lương Tư Ý mỉm cười: "Không phải, cậu con đang làm việc, lát nữa đợi cậu rảnh cô sẽ cho con gọi điện cho cậu sau nhé."
Trần Hâm không nài ép thêm, kéo tay Lương Tư Ý đòi ra siêu thị ở đầu ngõ.
Đến khi quay về nhà, bàn ăn đã được dọn sạch để thay bằng bàn bài. Lương Tư Ý thực sự khâm phục các bậc trưởng bối, có thể ngồi từ sáng đến tối mà không thấy mệt.
Buổi chiều, Hà Văn Lan cùng mấy chị em dâu ngồi đun trà trò chuyện ngoài sân.
Trước cửa bắt đầu lác đác có xe dừng lại.
Trong nhà ngày một náo nhiệt, Lương Tư Ý rút điện thoại ra xem, đã hơn hai giờ chiều mà Diêm Thận vẫn chưa có tin tức gì.
Dạo gần đây anh bận rộn một cách hơi bất thường.
Lương Tư Ý lên mạng tìm kiếm, rồi lại vào trang cá nhân của Minh Duyệt trên Weibo, nhưng đều không thấy tin tức tiêu cực nào liên quan đến đoàn phim.
Cô khẽ thở dài, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng người lên tiếng: "Ái chà, Tây Tân đấy à? Mấy năm không gặp, sao giờ lớn lên đẹp trai thế này."
Lương Tư Ý nghe thấy vậy thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lâm Tây Tân đứng cạnh bố mẹ, mỉm cười chào hỏi các bậc trưởng bối trong sân, vẫn là chàng thiếu niên chu đáo, ôn hòa trong ký ức của cô.
Cậu ta lấy một gói kẹo từ túi ra đưa cho bé gái đứng giữa đám người lớn, rồi vô tình liếc nhìn vào trong nhà.
Ngăn cách bởi một lớp kính, và cũng ngăn cách bởi khoảng thời gian gần bốn năm, khi nghĩ về những tâm tư thiếu nữ xót xa xăm ấy, trong lòng Lương Tư Ý không tránh khỏi một chút xao động.
Cô đứng dậy bước ra ngoài.
Hà Văn Lan rất đúng lúc lên tiếng: "Tư Ý, con với Tây Tân cũng lâu rồi không gặp, hay là con dẫn cậu ấy ra ngoài đi dạo một chút đi?"
Lương Tư Ý nhìn Lâm Tây Tân, gật đầu: "Vâng ạ."
Hai người sánh bước đi ra khỏi cổng, tiếng náo nhiệt trong sân dần dần nhạt đi.
Im lặng đi được một đoạn, Lương Tư Ý chủ động mở lời: "Tớ nghe chú Lâm nói, cậu đã đi thực tập rồi à?"
Lâm Tây Tân "ừ" một tiếng, rồi hỏi lại: "Còn cậu?"
"Tớ học lên thạc sĩ rồi." Lương Tư Ý mỉm cười, "Nhưng sau Tết cũng phải đi thực tập vài tháng."
Những chủ đề xã giao không có nhiều, sự im lặng lại một lần nữa bao trùm.
Đi đến cuối đường là một cái đầm sen mới được sửa sang, vô số những đóa sen tàn trong đầm càng tô điểm thêm nét hiu quạnh của ngày đông.
Lâm Tây Tân dừng chân bên bờ đầm, Lương Tư Ý đứng cạnh cậu ta, nói: "Mùa hè ở đây đẹp lắm, sen nở đầy đầm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!