Chương 36: (Vô Đề)

Lương Tư Ý ngẩn người một lát mới đứng dậy hỏi: "Sao anh đột nhiên lại về thế?"

Diêm Thận đứng trước cửa sổ, tuy cách một lớp kính không nghe thấy gì, nhưng anh cũng đoán được cô đang nói gì, liền lấy điện thoại ra gõ một dòng chữ hiện lên màn hình:

Về để cảm ơn em vì đã dọn phòng giúp tôi.

"…" Lương Tư Ý cạn lời nhìn anh, chỉ tay về phía cửa ra vào, ra hiệu cho anh mau vào nhà.

Diêm Thận cũng không nán lại lâu, bóng dáng anh biến mất sau khung cửa sổ rồi nhanh chóng xuất hiện ở cửa chính, anh cởi áo khoác vắt lên cạnh cửa.

Lương Tư Ý lấy một đôi dép lê mới từ trong tủ giày ra đặt xuống đất, nói: "Mấy đôi dép cũ trước kia mẹ tôi vứt hết rồi."

Diêm Thận thay giày xong.

Lương Tư Ý khoanh tay đứng trước mặt anh, hỏi tiếp: "Tôi xem lịch trình Trương Đào gửi trong nhóm, chẳng phải tối nay anh vẫn còn cảnh quay sao, sao giờ lại đột nhiên về đây?"

Diêm Thận tiến lại gần vài bước, khẽ chạm nhẹ vào vai cô: "Lên lầu nói chuyện đi."

"Bố anh với mẹ tôi đều không có nhà." Lương Tư Ý tuy nói vậy nhưng vẫn đi theo Diêm Thận lên lầu, nhưng vừa lên đến nơi thì vấn đề mới lại phát sinh.

Phòng của Diêm Thận vẫn chưa dọn dẹp xong. Dạo này trong nhà đang tổng vệ sinh, người ra vào đông đúc, trong phòng sách lại có quá nhiều đồ đạc quý giá nên ban ngày Hà Văn Lan đều khóa cửa lại, chìa khóa cũng luôn mang theo bên người.

Hiện giờ chỉ còn lại phòng ngủ của Lương Tư Ý.

Diêm Thận cũng nhận ra vấn đề này, anh đứng ở đầu cầu thang nói: "Hay là xuống lầu đi."

"Thôi, vào đi." Lương Tư Ý thầm may mắn vì hôm qua không lười biếng, sau khi về đã dọn dẹp phòng ngủ một lượt, trong phòng cũng không có thứ gì bất tiện để người khác thấy.

Bố cục phòng ngủ ở tầng hai và tầng ba giống hệt nhau.

Lương Tư Ý nhường chiếc ghế trước bàn học cho Diêm Thận, còn mình thì ngồi bên mép giường, nhưng anh không ngồi mà chỉ tựa người vào cạnh bàn.

Cô hơi ngẩng đầu nhìn anh, khẽ hỏi: "Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

Diêm Thận lắc đầu bảo không có gì, tay anh vịn vào cạnh bàn, thần sắc không được tốt cho lắm, vừa có vẻ khổ sở lại vừa hối hận. Anh nhìn Lương Tư Ý, hỏi: "Hôm qua có phải em đã gặp Phương Minh Hạo ở quán lẩu không?"

Lương Tư Ý im lặng một lát rồi mới gật đầu, hỏi lại: "Sao anh biết? Hắn ta tìm anh à?"

"Hôm nay gặp ở phim trường." Diêm Thận đứng thẳng người, tiến lên vài bước rồi dừng lại trước mặt cô, "Hôm qua hắn nói gì với em? Có làm gì——"

"Không có, anh đừng nghĩ nhiều, chỉ là nói vài câu khó nghe thôi." Lương Tư Ý phân vân không biết có nên cho anh nghe đoạn ghi âm không, "Anh đừng quên tôi là dân học luật đấy, tôi biết cách bảo vệ mình mà."

Diêm Thận khẽ cười, nhưng nụ cười rất nhạt và biến mất rất nhanh. Anh nhìn cô một cách nghiêm túc và nói: "Tôi xin lỗi, nếu không phải tại tôi bảo em đến đoàn phim thì em đã không phải tiếp xúc với những chuyện này."

"Giờ nói những lời này cũng chẳng có ý nghĩa gì, huống hồ tôi cũng không để chuyện đó trong lòng." Lương Tư Ý dùng tông giọng thoải mái, "Có lẽ anh chưa hiểu rõ về môi trường công sở đâu, lúc tôi thực tập ở văn phòng luật đã từng chứng kiến quá nhiều vụ án khó có thể diễn tả bằng lời. Quá trình học luật tuy rất đau khổ và khó khăn, nhưng cũng giúp tôi hiểu ra rằng thế giới này không nhất thiết chỉ có hai màu đen trắng.

Nhân tính rất phức tạp, nơi nào cũng có những chuyện dơ bẩn, những kẻ như Phương Minh Hạo không hề ít. Tôi không thay đổi được nhân tính, điều duy nhất có thể làm là không để bản thân mình bị vẩn đục, giữ vững giới hạn cuối cùng của một luật sư."

Trong lòng Diêm Thận không rõ là cảm giác gì, mấy năm không gặp, Lương Tư Ý đã trưởng thành quá nhanh. Anh im lặng nhìn cô một lúc.

Lương Tư Ý bị nhìn đến mức mặt hơi nóng lên, bàn tay đặt trên mép giường vô thức siết chặt trong thoáng chốc, cô hỏi tiếp: "Vậy giờ anh về đây là vì ở đoàn phim xảy ra chuyện gì sao?"

"Không có gì, không có gì cả." Diêm Thận không muốn tiếp tục chủ đề này.

Lương Tư Ý nắm chặt lấy tay anh, đứng bật dậy nói: "Anh đừng lừa tôi, Phương Minh Hạo không đời nào vô duyên vô cớ nói chuyện này với anh."

"Chỉ là nói vài câu thôi." Diêm Thận bình thản đáp, "Hắn ta bảo muốn xin lỗi em, nên tôi mới biết chuyện này. Sau đó hắn đề cập đến việc ký hợp đồng, tôi đã từ chối."

"Chỉ đơn giản thế thôi sao?" Lương Tư Ý nghi hoặc nhìn anh, "Để tôi gọi điện cho Chu Dật Phi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!