Lương Tư Ý chỉ sững sờ mất hai giây rồi rút thẻ đưa qua, đợi thanh toán xong, cô nhận lại hóa đơn và nhét thẻ vào ví.
Diêm Thận và Chu Dật Phi vẫn chưa từ nhà vệ sinh ra.
Lương Tư Ý rút tấm hình vẽ chibi từ trong ngăn nhựa trong suốt ra.
Bức họa này được vẽ vào năm lớp 12, để bày tỏ lòng cảm ơn, cô đã để lại một bức vẽ tay đơn giản trong cuốn sổ ghi chép toán học mà anh cho mượn.
Mép giấy được cắt tỉa gọn gàng, bên ngoài còn bọc một lớp màng ép plastic, có thể thấy rõ chủ nhân của nó trân trọng bức hình này đến nhường nào.
Thế nhưng dù có như vậy, những đường nét màu đen trên mặt giấy qua dòng thời gian đằng đẵng vẫn bị phai màu đôi chút, không còn rõ nét như xưa, nhưng những chuyện cũ mà Lương Tư Ý từng cố ý phớt lờ và làm nhòe đi, giờ đây vì sự tồn tại của nó mà một lần nữa ập đến như sóng triều.
Mùa hè đột ngột kết thúc và nụ hôn ngoài ý muốn năm ấy.
Lương Tư Ý không muốn nghĩ sâu thêm nữa, cô nhét bức tranh trở lại, tâm hồn treo ngược cành cây quay về phòng bao.
Nồi lẩu trên bàn vẫn chưa tắt lửa, nước dùng đã cạn gần tới đáy.
Rau và thịt chưa ăn hết lẫn với vô số hạt tiêu và vòng ớt cuộn tròn lăn lộn dưới đáy nồi, một cọng rau tiến vua bị nấu đến đổi màu đang nổi lềnh bềnh trong đó.
Lương Tư Ý cầm đũa gắp cọng rau tiến vua ấy lên.
Rau tiến vua nấu quá lửa đã sớm mất đi độ giòn sần sật, ngược lại do bị ninh quá lâu nên ăn vào có chút vị đắng.
Thời gian đủ sức để thay đổi mọi thứ.
Cô đặt đũa xuống, tâm trạng thoáng chốc trở nên phức tạp, nhận ra lẽ ra mình không nên đồng ý đến đây.
Đợi đến khi Diêm Thận và Chu Dật Phi quay lại, Lương Tư Ý đã thu xếp ổn thỏa cảm xúc, ánh mắt cô vô tình hay hữu ý lướt qua gương mặt Diêm Thận.
Anh cầm lấy chiếc ví trên bàn, dường như không nhận ra điều gì bất thường, đeo khẩu trang vào rồi kéo vành mũ thấp xuống, che gần hết khuôn mặt: "Đi thôi."
Đường về xe cộ đông đúc, Chu Dật Phi là người cầm lái.
Lương Tư Ý và Diêm Thận ngồi ở hàng ghế sau, mỗi người nhìn ra một bên cửa sổ.
Chu Dật Phi ngước mắt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hai người đều không nói gì, liền tranh thủ lúc chờ đèn đỏ mở một bản nhạc.
Cậu ta nhảy qua đoạn dạo đầu, hát theo nhạc: "Chẳng hề có chuyện trời sinh một cặp, những năm qua đã lỡ mất bao nhiêu, muốn có người cùng bạn già đi chậm rãi, nắm bắt thời gian là điều rất quan trọng, tôi muốn hai người ở bên nhau~"
"…" Diêm Thận đá một cái vào lưng ghế lái, "Ngậm miệng vào."
"Làm sao, tôi hát hay mà." Chu Dật Phi cười nói, "Phải không, em gái nhỏ Lương?"
Lương Tư Ý gượng cười một tiếng, đành cắn răng khen: "Hay, hay lắm."
Tuy nhiên Chu Dật Phi cũng không dám quá trớn, để bài hát lặp lại vài lần rồi mới đưa tay chuyển nhạc, đổi sang một bản DJ sôi động.
Cứ thế tưng bừng cho đến khi về tới khách sạn.
Lúc xuống xe, Diêm Thận chạm vào chiếc ví trong túi áo khoác, bỗng nhiên gọi với theo bóng người đang đi phía trước: "Lương Tư Ý."
Cánh tay đang đung đưa chìa khóa của Chu Dật Phi khựng lại, bước chân chậm dần, đứng một bên lén lút dỏng tai lên nghe.
Lương Tư Ý quay đầu nhìn Diêm Thận tiến lại gần, tay cô đút trong túi thầm siết chặt điện thoại, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi thôi thúc muốn bỏ chạy không rõ nguyên do.
Diêm Thận đứng lại trước mặt cô, đôi mắt dưới vành mũ trông đặc biệt sáng rõ trong đêm đông, cuộn trào những cảm xúc phức tạp.
Im lặng giây lát, anh cúi đầu thở dài, nói: "Tối nay Chu Dật Phi đi cùng tôi đến phim trường, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!