Tết nhất đã cận kề, Hà Văn Lan dạo này thường xuyên phải tăng ca đến tận hơn mười giờ, tối nay hiếm khi được về sớm, lúc vào cửa mới chưa đầy chín giờ.
Diêm Thận đang ở trên thư phòng tầng hai đánh cờ cùng Diêm Dư Tân.
Nghe thấy tiếng động, anh xuống lầu chào hỏi Hà Văn Lan một tiếng.
Đợi Lương Tư Ý hâm nóng xong thức ăn, Diêm Thận đứng dậy nói: "Dì cứ dùng bữa đi ạ, cháu lên lầu bồi bố đánh thêm vài ván cờ nữa."
"Được rồi." Hà Văn Lan lại hỏi, "Ngày mai con muốn ăn gì, mai dì được nghỉ, để dì làm thêm mấy món cho."
Diêm Thận mỉm cười nói: "Dạ thôi dì Hà, sáng mai cháu phải về đoàn phim sớm rồi, lần sau về cháu sẽ báo trước với dì ạ."
"Vậy cũng được." Hà Văn Lan không nói thêm gì nữa, ngồi xuống ăn cơm, Lương Tư Ý rót một ly nước rồi ngồi xuống bên cạnh.
Dưới ánh đèn sáng choang, cô nhìn thấy trên đầu Hà Văn Lan đã thấp thoáng nhiều sợi tóc bạc, cứ ngập ngừng mãi không biết có nên mở lời hay không.
Hà Văn Lan bận rộn cả ngày nên cũng chẳng thiết ăn uống, chỉ húp chút canh, cười bảo: "Vị cũng được đấy, nhưng lần sau đừng cho rượu nấu ăn vào nhé, hầm canh mà cho rượu sẽ làm hỏng vị đấy."
Lương Tư Ý thắc mắc: "Không cho rượu thì thịt không bị tanh sao mẹ? Con thấy trên mạng họ đều làm thế mà."
"Đó là do mua thịt không đủ tươi, nước dùng hầm ra cũng không được trong." Hà Văn Lan nói, "Đợi hai hôm nữa rảnh mẹ sẽ dạy lại cho con."
Hà Văn Lan còn mua thêm ít cherry, ăn cơm xong liền bảo Lương Tư Ý mang vào bếp, bà vừa chọn vừa rửa, thuận tay còn đút cho Lương Tư Ý hai quả.
Cherry mùa này giòn ngọt, nhưng Lương Tư Ý ăn vào lại thấy nhạt nhẽo vô vị: "Mẹ ơi…"
"Ơi?" Hà Văn Lan cũng không ngẩng đầu lên, khẽ đáp.
"Mẹ và chú Diêm đang cãi nhau ạ?" Lương Tư Ý có chút do dự. Dạo gần đây chắc vì có cô ở nhà nên Diêm Dư Tân tuy không ngủ ở phòng khách nhưng lại lấy cớ bận công việc để ngủ suốt trên thư phòng tầng hai.
"Không cãi." Hà Văn Lan khóa vòi nước, vẻ mặt rất bình thản, "Bọn mẹ ly hôn rồi."
Lương Tư Ý hơi sững sờ, cô vốn tưởng họ chỉ cãi vã rồi ngủ riêng, không ngờ đã đi đến bước cuối cùng: "Chuyện từ bao giờ ạ?"
"Hơn nửa năm rồi." Hà Văn Lan lại vặn vòi nước, "Vốn dĩ định đợi các con tốt nghiệp đại học mới công khai."
"Có phải vì chú Diêm không muốn cho mẹ đi làm không ạ?" Trong ấn tượng của Lương Tư Ý, từ sau khi họ tốt nghiệp cấp ba, Hà Văn Lan và Diêm Dư Tân luôn vì chuyện này mà xảy ra xích mích.
"Cũng đại loại vậy." Hà Văn Lan tắt nước lau tay, hiếm khi nhắc lại chuyện cũ, "Mẹ và chú Diêm quen nhau từ năm mười mấy tuổi, khi đó chú ấy học Đại học Y, còn mẹ học điều dưỡng ở trường trung cấp ngay bên cạnh."
Hà Văn Lan khi đó làm thêm ở căng tin Đại học Y, có một lần vô tình tính nhầm tiền cho Diêm Dư Tân, quẹt dư phiếu cơm của ông, nhưng lúc đó đúng vào tuần thi cuối kỳ, đầu óc Diêm Dư Tân toàn là nội dung ôn tập nên cũng chẳng nhận ra.
Người xếp hàng ở cửa sổ quá đông, Hà Văn Lan không lo xuể, mãi đến khi xong việc, bà phải túc trực ở căng tin hơn một tuần mới gặp lại được Diêm Dư Tân.
Diêm Dư Tân bị sự nhiệt tình và kiên trì của Hà Văn Lan làm cho cảm động, còn Hà Văn Lan lại bị thái độ học tập nghiêm túc của ông thu hút.
Cuối năm đó, hai người bắt đầu hẹn hò.
Đến mùa tốt nghiệp, Hà Văn Lan bước chân vào xã hội trước, bà đã làm qua rất nhiều việc, từ bệnh viện tuyến xã, phòng khám cho đến viện dưỡng lão, nhưng vì lương không cao nên bà mãi vẫn chưa ổn định được.
Diêm Dư Tân không muốn bà cứ thay đổi công việc xoành xoạch như thế, định thông qua các mối quan hệ của mình để giới thiệu cho bà một công việc nội bộ trong bệnh viện thành phố.
Hà Văn Lan còn phải phụng dưỡng người già ở quê, bà tuy cần tiền nhưng cũng là người tự trọng, khi ở bên Diêm Dư Tân đã phải chịu không ít lời ra tiếng vào nên không muốn chấp nhận sự giúp đỡ đó.
Sau này, qua lời giới thiệu của một khách hàng ở viện dưỡng lão, Hà Văn Lan bắt đầu làm giúp việc gia đình. Bà am hiểu y lý, lại từng làm ở viện dưỡng lão nên chăm sóc người già rất mát tay.
Nhưng Diêm Dư Tân lại không muốn bà lãng phí mấy năm đèn sách, cũng không hiểu nổi tại sao bà lại từ bỏ một công việc tử tế như thế để đi làm cái nghề hầu hạ người khác.
Hai người cãi nhau một trận nảy lửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!