Sáng sớm, Diêm Thận đã mặc xong hý phục đứng giữa đám đông, thợ trang điểm cầm bông phấn liên tục dặm lên mặt anh, những hạt bụi phấn li ti tản ra trong không khí.
Trong căn lều cách đó không xa, đạo diễn tổ A là Từ Bân đang ngồi sau màn hình giám sát, cầm bộ đàm hô: "Tiểu Diêm, động tác đoạn vừa rồi không vấn đề gì, có điều lúc đáp xuống cuối cùng, tốc độ rút kiếm vẫn cần nhanh hơn một chút nữa."
Diêm Thận mím môi, không tiện nói chuyện, chỉ giơ tay ra hiệu OK.
Từ Bân tiếp tục hô: "Nào nào nào, trang điểm nhanh tay lên, chúng ta làm lại lần nữa!"
Thợ trang điểm cũng nhanh chóng hoàn tất công đoạn cuối cùng, vội vã rời khỏi hiện trường.
Tại trường quay vào mùa đông, ánh ban mai bao trùm lấy làn không khí lạnh lẽo thanh khiết, Diêm Thận đứng trên đỉnh gác mái, dáng vẻ phóng khoáng, tiêu sái.
Đây là một cảnh quay dài từ trên gác mái phi thân xuống.
Diêm Thận tay cầm trường kiếm, trên người buộc những sợi dây cáp mảnh, bên trong hý phục mặc áo bảo hộ treo dây. Nửa tháng huấn luyện đặc biệt trước đó giúp động tác của anh trông vô cùng thanh thoát.
Kết thúc buổi quay sáng, Diêm Thận bị dây cáp siết đến toát mồ hôi. Chu Dật Phi cầm áo khoác của anh đi tới, khẽ hỏi: "Vẫn thích nghi được chứ?"
Anh uống một ngụm nước, bảo vẫn ổn rồi nhận lấy áo khoác khoác lên vai.
Hai người trước sau bước vào phòng nghỉ bên cạnh. Diêm Thận không phải diễn viên chính cũng chẳng phải ngôi sao lớn nên không được sắp xếp xe RV riêng.
"Hai ngày tới tôi phải đi Hàng Châu một chuyến, có nhận một công việc ở đó, tôi qua đó chụp vài thứ." Chu Dật Phi kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh anh, "Mấy ngày này tôi phải gấp rút tuyển cho cậu một trợ lý tạm thời, không thì lúc tôi đi rồi, cậu ở đây một mình cũng bất tiện."
Diêm Thận chưa ký hợp đồng với công ty quản lý nào, trước đây khi đi quay quảng cáo hay học lớp diễn xuất, Chu Dật Phi có thời gian thì đi cùng, không thì anh tự đi một mình.
Đây là lần đầu tiên anh vào một đoàn làm phim có chu kỳ quay dài như vậy. Ban đầu phía công ty điện ảnh định sắp xếp người cho anh, nhưng Diêm Thận không muốn nợ ân tình quá nhiều trước khi ký kết nên đã từ chối.
Trước khi vào đoàn, Chu Dật Phi cũng vẫn luôn phỏng vấn tìm người, chỉ là chưa gặp được ai thực sự phù hợp.
"Được, cậu cứ sắp xếp đi." Đêm qua Diêm Thận ngủ không ngon, cũng may tố chất tốt nên không bị quầng thâm mắt, lúc trang điểm buổi sáng còn được thợ trang điểm khen da dẻ mịn màng, không cần dùng nhiều kem che khuyết điểm.
Chu Dật Phi nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, cười vẻ đầy ẩn ý: "Ngủ không ngon à? Có phải vì vừa mới gặp lại người cũ nên kích động quá không?"
Diêm Thận không buồn tiếp lời cậu ta.
"Cậu bảo cái bài Weibo hôm qua của cậu chỉ đơn thuần là phát cho fan xem thôi sao?" Chu Dật Phi không chịu buông tha, cứ thế lải nhải càm ràm, "Người ta đứng ngay trước mặt mà nửa ngày cậu chẳng rặn ra nổi một câu, cứ lẳng lặng đăng Weibo sau lưng thì có ích gì? Ngộ nhỡ người ta căn bản không theo dõi cậu thì chẳng phải công cốc à?"
Chu Dật Phi không phải ngay từ đầu đã biết tâm tư của Diêm Thận.
Ban đầu có một vài blogger chơi khá thân muốn thông qua cậu ta để xin phương thức liên lạc của Diêm Thận, cậu ta đã đề cập vài lần nhưng Diêm Thận đều không gật đầu.
Chu Dật Phi còn tưởng anh không hứng thú với các hot girl mạng, sau này cũng từng giới thiệu mấy bạn nữ học cùng trường cho anh làm quen.
Nhưng Diêm Thận vẫn chẳng mặn mà gì, đến cả WeChat cũng không chịu cho.
Mãi cho đến bữa tiệc đóng máy phim "Cây Thanh Xuân" vào mùa hè năm thứ hai đại học, Diêm Thận uống say, vô tình gọi tên Lương Tư Ý vài tiếng, Chu Dật Phi mới nhận ra, hóa ra không phải anh không có tâm tư, mà là tâm tư ấy đã đặt lên một người không nên đặt.
"Tôi nói nghiêm túc đấy nhé, sau này cậu có đăng Weibo thì tốt nhất nên để tôi duyệt qua một lượt. Bây giờ cậu dù sao cũng coi như bước chân vào giới rồi, tuy chưa biết là sao hạng mấy nhưng ngộ nhỡ một ngày nào đó vụt sáng, mấy cái Weibo cũ này đều bị người ta đào bới lên hết đấy." Chu Dật Phi nói xong, thấy Diêm Thận nhắm mắt không thưa, bèn đưa tay đẩy vai anh, tức đến mức nhảy dựng lên: "Cái thằng này!
Thôi cứ ngủ cho chết đi!"
Diêm Thận khoanh tay bất động, anh cũng chẳng ngủ thật, chỉ là không muốn nói chuyện với Chu Dật Phi.
Cuộc hội ngộ với Lương Tư Ý không nằm trong dự tính, nhưng cũng không hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn. Có ông Diêm Dư Tân và bà Hà Văn Lan ở đó, sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp lại cô.
Chỉ là không ngờ lại đột ngột đến vậy.
Anh chưa có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Từ hôm qua đến giờ, đầu óc anh vẫn còn ong ong, nói những gì với Lương Tư Ý anh cũng chẳng nhớ rõ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!