Chương 23: (Vô Đề)

Cảm giác chạm khẽ trên trán nhẹ đến mức tưởng như chỉ là ảo giác.

Đầu óc Lương Tư Ý trống rỗng, hơi men đánh tan khả năng tư duy, ý thức mất đi phần lớn, cô đờ người đứng tại chỗ, ánh mắt thẫn thờ đầy vẻ mờ mịt.

Cô dường như chẳng hề nhận thức được điều gì vừa xảy ra, chỉ thấy trước mắt một trận choáng váng, giây tiếp theo, cả người bỗng nghiêng sang một bên.

Diêm Thận nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy đầu cô, đầu ngón tay áp vào gò má mềm mại nóng hổi: "Lương Tư Ý?"

Cô nhắm nghiền mắt, không đáp lời.

Anh rũ mắt lặng lẽ ngắm nhìn một hồi.

Gió đêm dần lạnh, Diêm Thận bấm số gọi cho Hướng Quỳ, trước tiên hỏi thăm tình hình của Từ Hành, sau đó hỏi cách sắp xếp cho các bạn khác trong lớp.

"Đang liên lạc với phụ huynh của các bạn ấy rồi." Hướng Quỳ hỏi qua điện thoại, "Tư Ý sao rồi? Hai người định thế nào?"

"Cô ấy ngủ rồi." Diêm Thận nói, "Tôi đưa cô ấy về nhà trước."

"Được, hai người chú ý an toàn nhé, tôi với lớp trưởng đợi các phụ huynh khác đến." Hướng Quỳ lại nói, "Cậu thật sự không uống nhiều đấy chứ? Không được thì để tôi gọi cho chú hoặc dì, bảo họ qua đón hai người."

Diêm Thận nhìn Lương Tư Ý đang gối đầu lên lòng bàn tay mình ngủ say sưa, lại ước gì lúc này mình thực sự đã uống nhiều.

Anh khẽ thở dài, nói: "Tôi không sao, cậu trông chừng Từ Hành đi, về đến nhà thì nhắn một tiếng vào nhóm."

"Được." Hướng Quỳ không trò chuyện nhiều với anh, cúp máy lại đi liên lạc với phụ huynh khác, giữa chừng Từ Hành lại vào nhà vệ sinh nôn thêm hai trận.

Cô cầm nước đi theo, đợi cậu ta nôn xong đi ra, bèn véo tai cậu ta nói: "Đã không uống được mà còn uống lắm thế."

"Ái —— đau đau đau." Từ Hành rụt đầu né sang bên cạnh, Hướng Quỳ chẳng làm gì được cậu ta, đành đưa nước qua.

Từ Hành uống hai hớp, làm đổ mất một nửa lên người.

"…" Hướng Quỳ lấy khăn giấy lau quệch quạc, "Cậu cứ đợi chú Từ qua đây xử tội đi."

Từ Hành bỗng nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt sáng rực nhìn cô, Hướng Quỳ không nói gì, mặc kệ để cậu ta nắm tay mình.

Hai người không ở trong nhà vệ sinh quá lâu, quay lại phòng bao, bạn học trong lớp đã về gần hết, cô cùng vài bạn nữ còn tỉnh táo ngồi bên bàn.

Có tiếng gõ cửa.

Hướng Quỳ ngẩng đầu nhìn qua, kinh ngạc thốt lên: "Lâm Tây Tân?"

Chàng trai mỉm cười, nhìn quanh phòng bao một lượt nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc nào, Hướng Quỳ đi tới hỏi: "Cậu tìm Tư Ý à? Giờ cậu mới tới sao?"

Lâm Tây Tân "ừ" một tiếng, thi xong cậu ta bị Lâm Nguyên Lương đưa thẳng về nhà, ngủ một mạch đến trời tối, lúc tỉnh dậy mở chiếc điện thoại đã tắt nguồn nửa năm nay, tin nhắn và thông báo hiện lên dồn dập.

Trong đó tên của Lương Tư Ý xuất hiện nhiều nhất.

Cậu ta cũng nhận được lời mời tụ tập của các bạn khác trong lớp, do dự mãi mới gọi vào số Lương Tư Ý, thấy không liên lạc được mới định qua đây.

Hướng Quỳ không nghĩ ngợi nhiều, thật thà nói: "Tư Ý với Diêm Thận về trước rồi."

Cô nhìn đồng hồ, lại nói: "Đi được một lúc rồi, chắc giờ này đã về đến nhà, hay là cậu gọi điện lại cho cậu ấy xem?"

Vẻ mặt Lâm Tây Tân thoáng ngẩn ngơ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường: "Được, cảm ơn cậu."

"Đúng rồi…" Hướng Quỳ còn muốn nói gì đó, nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên cùng lúc Lâm Tây Tân quay người rời đi đã không cho cô cơ hội nói hết câu.

Là bố của Từ Hành gọi tới, cô nhìn ra phía cửa trống trải, không suy nghĩ thêm nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!