Chương 16: (Vô Đề)

Hướng Quỳ kể với Lương Tư Ý rằng ban đầu cô và Từ Hành định đến tận nhà tìm cô và Diêm Thận: "Nhưng mẹ cậu nói cậu đến thư viện rồi. Tớ với Từ Hành cũng chẳng có việc gì, nghĩ bụng một mình học cũng là học, chi bằng mấy đứa mình tụ lại học cùng nhau cho vui."

"Nhưng tớ không ngờ là cậu lại có hẹn trước đấy." Ngồi xuống cạnh Lương Tư Ý, Hướng Quỳ ghé sát tai cô thì thầm: "Có phải bọn tớ làm phiền hai người hẹn hò không?"

"Không phải đâu, không như cậu nghĩ đâu." Lương Tư Ý liếc nhìn Diêm Thận đang ngồi cách họ mấy quãng ghế trống, lưỡng lự vài giây mới giải thích: "Cậu ấy là… anh họ của Diêm Thận, bọn tớ quen nhau nhiều năm rồi."

"Ồ, thì ra là thế." Thư viện không phải nơi thích hợp để tán gẫu, Hướng Quỳ cũng không hỏi thêm, cô ấy mở một tờ đề ra trải trên bàn.

Lương Tư Ý cầm bút nhưng tâm trí chẳng thể nào bình lặng được.

Cô cứ không kìm được mà ngẩng đầu nhìn Diêm Thận, lo rằng dạo này anh nhìn mình không thuận mắt, lỡ đâu lại buột miệng nói ra câu gì chấn động. Thế nhưng Diêm Thận dường như thực sự chỉ đến để học, từ lúc ngồi xuống đến giờ anh chẳng thèm nhìn về phía này lấy một lần.

Lương Tư Ý lại nhìn sang Lâm Tây Tân ngồi bên cạnh, cậu ta đang xoay bút, thỉnh thoảng lại tích vào tờ đề, trông có vẻ chẳng hề bị ảnh hưởng gì.

Ở phía bên kia, Từ Hành và Hướng Quỳ đã bắt đầu tập trung vào việc học. Cô hít sâu vài hơi, gạt bỏ những ý nghĩ lộn xộn ra sau đầu, bắt đầu tĩnh tâm làm bài.

Lương Tư Ý mải mê chìm đắm trong những câu hỏi khó, không chú ý tới việc Lâm Tây Tân bên cạnh đã ngừng bút, quan sát cô và Diêm Thận một hồi lâu, mà Diêm Thận dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của Lâm Tây Tân.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tây Tân với vẻ mặt không chút biểu cảm.

Nếu ánh mắt có thể hóa thành vũ khí, e rằng không khí lúc này đã tóe lửa từ lâu.

Diêm Thận thong dong tựa lưng vào ghế, ánh nắng trong trẻo của ngày đông hắt vào trong phòng, càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng trong đôi mắt anh.

Cây bút giữa những ngón tay Lâm Tây Tân đang xoay tít bỗng nhiên tuột khỏi tay, cán bút rơi xuống mặt bàn phát ra tiếng "cộp" khô khốc.

Lương Tư Ý bị tiếng động làm cho giật mình, cô quay sang nhìn, Lâm Tây Tân liền dời mắt đi, mỉm cười cầm lại bút: "Tớ mải nghĩ bài quá nên thất thần."

Lương Tư Ý không nghi ngờ gì, cô nhìn qua tờ đề của cậu ta, tinh mắt phát hiện ra một câu chọn sai, nhưng cũng không vội chỉ ra mà chỉ nhỏ giọng bảo: "Cứ bình tĩnh mà làm."

Lâm Tây Tân "ừ" một tiếng, đến khi nhìn lại phía bên kia thì Diêm Thận đã không còn ở chỗ ngồi nữa rồi.

Cậu ta cũng không để ý lắm, vẫn tiếp tục xoay bút, uể oải làm nốt tờ đề.

Lương Tư Ý đặt mốc thời gian cho Lâm Tây Tân là một tiếng rưỡi, khi đồng hồ đếm ngược còn mười phút cuối cùng, Hướng Quỳ là người dừng bút trước.

Tầm này trong thư viện cũng chẳng còn lại mấy người.

Cô ấy nói không quá nhỏ: "Mọi người có đi ăn không? Đi cùng nhau đi."

Lương Tư Ý cũng thấy hơi đói, liền dừng bút theo, nhưng cô nhìn Lâm Tây Tân trước: "Cậu đi cùng chứ?"

"Đi thôi, dù sao cũng đều là bạn học cả." Lâm Tây Tân nói với vẻ chẳng mấy bận tâm.

Lương Tư Ý cùng cậu đứng dậy.

Ở phía bên kia, Diêm Thận thu dọn đồ đạc vào ba lô, đứng lên nhìn Từ Hành nói: "Mọi người đi ăn đi, tôi có chút việc, đi trước đây."

"Không ăn cơm à?" Từ Hành hỏi.

"Không ăn." Diêm Thận xách ba lô lên, không thèm liếc nhìn Lương Tư Ý lấy một cái, đi thẳng ra khỏi thư viện.

Lương Tư Ý nhìn theo hướng anh rời đi, Hướng Quỳ liền khoác tay cô bảo: "Thế chúng mình đi thôi, tớ biết gần đây có quán cơm niêu ngon lắm!"

Lương Tư Ý mỉm cười đáp: "Được."

Lúc ăn cơm, nhân lúc Từ Hành và Lâm Tây Tân đi mua nước, Hướng Quỳ không nén nổi tính tò mò: "Có phải Diêm Thận với anh họ cậu ta quan hệ không tốt không? Không phải anh em họ ruột à?"

Lương Tư Ý phân vân, không biết phải giải thích thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!