Lương Tư Ý không ngờ Diêm Thận lại thừa nhận một cách dứt khoát như thế. Trong phút chốc, nỗi tủi thân khó tả cùng cảm giác thất bại vì thi cử không như ý đồng loạt dâng lên trong lòng.
"Anh ghét tôi, anh dựa vào cái gì mà ghét tôi?" Cô kìm nước mắt, nói năng chẳng kiêng dè, "Có phải tôi bắt họ kết hôn đâu!"
"…" Diêm Thận bước tới một bước, nhưng vì đang ôm chồng sách nên anh không rảnh tay, mà dường như anh cũng chẳng có tư cách hay lập trường để làm gì cả.
Anh chỉ nhìn cô vài giây rồi bỗng dời mắt đi, hờ hững nói: "Dù sao thì cũng kết hôn rồi."
Lương Tư Ý nghe ra ý ngoài lời của anh, vậy thì chẳng còn gì để nói nữa. Cô hít mũi một cái, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng.
Mới đi được mấy bước, Diêm Thận đã thấy cô quay lại, hùng hổ đi xuyên qua màn sương mù về phía mình. Anh theo bản năng lùi lại một bước.
Chẳng ngờ Lương Tư Ý liếc cũng không thèm liếc anh lấy một cái, giật phắt chồng sách anh đang ôm về. Lồng ngực anh bỗng chốc trống trải, trái tim cũng theo đó mà hụt hẫng một nhịp.
Ngặt nỗi sách quá nhiều, Lương Tư Ý vừa ôm vừa làm rơi, Diêm Thận đành lẵng đẵng theo sau nhặt giúp.
"Không cần anh phải giả bộ tốt bụng." Lương Tư Ý thẳng chân đá văng cuốn sách anh đang định nhặt lên.
Diêm Thận nhắc nhở: "Sách của em đấy."
"…" Lương Tư Ý càng tức hơn, cô im lặng đi đến chỗ cuốn sách bị đá văng, đặt hết đống sách trên tay xuống đất.
Diêm Thận bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh, định xoa dịu: "Lương Tư Ý."
Lương Tư Ý coi anh như không khí, lấy đôi găng tay từ trong cặp ra, dùng sợi dây nối giữa hai chiếc găng tay buộc đống sách lại thành một chồng rồi xách thẳng lên.
Diêm Thận không nói gì nữa, nhìn cô đi đứng loạng choạng ra xa rồi mới đứng dậy đi theo.
Hai người kẻ trước người sau vào nhà, nhưng không còn như trước nữa. Lương Tư Ý hầm hầm lên lầu, Hà Văn Lan thấy có gì đó sai sai bèn liếc nhìn Diêm Thận.
Diêm Thận không biết giải thích sao, chỉ đành cười gượng, lấy một hộp sữa trên bàn rồi cũng đi lên lầu.
"Hai cái đứa này…" Hà Văn Lan thấy thật khó hiểu, bà rót một cốc sữa mang lên lầu, gõ cửa: "Tư Ý."
"Con đây ạ." Lương Tư Ý xoa xoa bàn tay, ra mở cửa: "Mẹ, có chuyện gì thế ạ?"
"Con với Tiểu Thận cãi nhau à?" Hà Văn Lan bước vào, đặt cốc sữa xuống cạnh bàn: "Bình thường chẳng phải hai đứa vẫn cùng nhau học bài dưới nhà sao?"
"À, kỳ thi tháng này con bị văng khỏi lớp chọn rồi, sau này không học cùng anh ta nữa." Lương Tư Ý ngồi xuống cạnh bàn, giọng điệu khô khốc, "Bọn con không còn là người cùng một thế giới nữa rồi."
Hà Văn Lan cười nói: "Đợt trước Tiểu Thận chẳng phải cũng từng bị trượt khỏi lớp chọn đó sao, lúc ấy sao không thấy con nói câu này?"
"Đó là vì con tốt tính, con lương thiện." Lương Tư Ý càng nói càng thấy mình tốt không để đâu cho hết, nghĩ đến việc Diêm Thận thực sự ghét mình, cô lại nhớ đến chút lòng biết ơn nảy sinh vì sự chăm sóc của anh trước đây.
Cô không nhịn được lầm bầm một câu: "Đúng là có bệnh mà!"
"Thì thầm cái gì đấy?" Hà Văn Lan không mấy khi can thiệp vào chuyện của bọn trẻ, cũng chưa bao giờ ép buộc Lương Tư Ý phải làm gì, bà thuận miệng hỏi sang chuyện khác: "Vậy mai con phải về lại lớp cũ học rồi đúng không?"
Lương Tư Ý gật đầu, vẻ mặt lập tức trở nên thất vọng, cô nằm bò ra bàn, uể oải nói: "Cũng biết là sẽ bị chuyển về, nhưng đến lúc về thật vẫn thấy buồn lắm mẹ ạ."
Cô chợt nhớ đến cuộc trò chuyện với Diêm Thận ở nhà họ Lâm, vừa mới nhen nhóm ý nghĩ đã vội vàng xua đuổi cái tên đó ra khỏi đầu.
"Cứ thoải mái đi con, bản thân mình nỗ lực thì học ở đâu cũng vậy thôi." Hà Văn Lan xoa đầu cô, "Đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, uống hết sữa rồi tối nay nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng, con cảm ơn mẹ." Lương Tư Ý uống cạn cốc sữa, nhưng cô không đi ngủ sớm như lời mẹ dặn mà học mãi đến tận một giờ sáng.
Cô xuống lầu rửa cốc, vừa quay người lại đã thấy Diêm Thận từ trên lầu đi xuống.
Lương Tư Ý vẫn chưa muốn nói chuyện với anh, cô vờ như không thấy. Lúc đi lướt qua nhau, Diêm Thận bỗng nhiên nắm lấy cánh tay cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!