Chương 14: (Vô Đề)

Khi quay về đến Bình Thành đã là hơn năm giờ chiều, Lương Tư Ý vừa ra khỏi nhà ga đã được Diêm Dư Tân đón đi, đưa thẳng đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát lại một lần nữa.

Sau một hồi loay hoay, trời cũng đã tối hẳn.

Lương Tư Ý và Hà Văn Lan ngồi đợi trong văn phòng của Diêm Dư Tân, còn ông và vị bác sĩ vừa khám cho cô thì đứng ngoài cửa trao đổi.

"Không có vấn đề gì lớn đâu, thằng bé nhà anh xử lý đúng cách nên không bị tổn thương lần hai." Vị bác sĩ này vốn là bạn cũ của Diêm Dư Tân, nhắc đến Diêm Thận lại đầy vẻ tiếc nuối: "Thằng bé giỏi giang là thế, bảo không học y là nghỉ luôn, ôi chao."

"Nó có suy nghĩ riêng của nó." Diêm Dư Tân không muốn nói nhiều: "Ông cứ làm việc đi, tôi đưa con bé về nghỉ ngơi đã."

Tiếng trò chuyện dứt hẳn, Diêm Dư Tân đẩy cửa bước vào. Ông mượn một chiếc xe lăn của bệnh viện, cùng Hà Văn Lan đẩy Lương Tư Ý ra bãi đỗ xe.

Trên đường về nhà, Lương Tư Ý cứ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Diêm Dư Tân hỏi đến lần thứ hai rằng cô có muốn xin nghỉ thêm hai ngày không, cô mới sực tỉnh: "Dạ thôi ạ chú Diêm, con cũng không thấy khó chịu chỗ nào nữa."

Lương Tư Ý không muốn trì hoãn việc học. Nếu không phải lúc nãy chú Diêm khăng khăng bắt đi khám, cô đã định cùng nhóm Diêm Thận quay lại trường học tiết tự học tối rồi.

"Cái chân này của con tạm thời chưa đi lại được, việc đến trường cũng là cả một vấn đề đấy." Diêm Dư Tân suy đi tính lại, cuối cùng đề nghị hay là cứ để Diêm Thận mỗi ngày đạp xe đưa cô đi học.

Lương Tư Ý hốt hoảng: "Con tự đi xe cũng được ạ, nhà mình chẳng phải còn chiếc xe điện nhỏ hay dùng đi chợ đó sao, dù sao trường cũng không xa lắm."

Hà Văn Lan cũng có chút do dự, nhưng Diêm Dư Tân bảo hai người cứ yên tâm, chuyện này cứ để ông lo.

Lương Tư Ý còn định nói thêm gì đó nhưng xe đã dừng trước cửa nhà.

Hà Văn Lan dìu cô vào trong: "Thời gian này con lên xuống cầu thang không tiện, cứ ở tạm phòng khách dưới tầng một nhé, mẹ dọn dẹp xong xuôi cho con rồi."

Lương Tư Ý không có ý kiến gì. Chỉ riêng việc nhảy lò cò một chân vào nhà lúc nãy đã tiêu tốn của cô không ít sức lực, nếu ngày nào cũng phải nhảy nhót lên lầu, chẳng biết chừng có ngày lại ngã thêm lần nữa.

Tắm rửa đơn giản xong, Lương Tư Ý mới nhớ ra đi tìm điện thoại.

Không biết máy sập nguồn từ lúc nào, cô ngồi cạnh ghế sofa trong phòng khách để sạc pin. Vừa mới mở máy, thông báo WeChat đã hiện lên liên tục.

Đều là Hướng Quỳ và Từ Hành nhắn tin hỏi thăm tình hình của cô.

Lương Tư Ý lần lượt trả lời là mình không sao, bảo họ đừng lo lắng.

Khung trò chuyện được ghim trên cùng suốt cả ngày nay không hề có động tĩnh gì. Cô cầm điện thoại thẫn thờ, bỗng nghe thấy tiếng của Hà Văn Lan: "Tây Tân? Sao cháu lại tới vào giờ này?"

"Thưa dì, cháu sang thăm Tư Ý ạ."

Lương Tư Ý nhìn thấy Lâm Tây Tân, thần sắc có chút ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại giống như chiếc đèn bị đứt công tắc vừa được nối lại, "tạch" một tiếng, bừng sáng hẳn lên.

"Cậu thấy thế nào rồi?" Lâm Tây Tân đi tới ngồi xuống cạnh sofa.

"Cũng ổn, không nghiêm trọng lắm đâu." Lương Tư Ý liếc nhìn đồng hồ, mới hơn chín giờ: "Cậu không đi học tự học tối sao?"

"Tối nay có bài kiểm tra tuần môn Toán, làm xong có thể nộp bài về sớm." Lâm Tây Tân ghé sát lại nhìn cổ chân cô: "Băng bó kỹ thế này mà còn bảo không nghiêm trọng."

"Thật sự là ổn mà." Lương Tư Ý lặng lẽ thu chân vào trong dép lê.

Lâm Tây Tân ngồi trở lại, im lặng vài giây rồi hỏi: "Cậu thế này thì mai định đi học kiểu gì?"

"Tớ cũng chưa biết nữa." Nghĩ đến đề nghị của chú Diêm, Lương Tư Ý vẫn cảm thấy hơi sầu não: "Để mai tính sau vậy."

"Hay là để tớ tạt qua đón cậu nhé?" Lâm Tây Tân nói: "Dù sao ngày nào tớ cũng đạp xe đi học mà."

Lương Tư Ý vừa bất ngờ vừa vui sướng, nhưng cân nhắc đến tình hình thực tế, cô vẫn lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, giờ phòng học của hai đứa mình cách xa nhau quá, cậu cứ đưa đón qua lại như vậy sẽ mất nhiều thời gian lắm, phiền phức cho cậu quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!