Kỳ thi khảo sát tháng thứ ba kết thúc, Diêm Thận cuối cùng cũng quay trở lại lớp chọn để học tập. Thầy Trương chủ nhiệm đã tiến hành điều chỉnh lại chỗ ngồi của cả lớp.
Anh và Từ Hành trở thành bạn cùng bàn, còn Lương Tư Ý vẫn ngồi cùng Hướng Quỳ như cũ.
Để ăn mừng việc anh quay lại lớp chọn, cũng như tận dụng ngày nghỉ hiếm hoi, Từ Hành đề nghị chủ nhật tuần này bốn người bọn họ sẽ cùng nhau đi chơi một chuyến.
"Là một địa điểm tham quan ở quê tôi, sáng sớm chúng ta bắt xe khách qua đó, xe sẽ đỗ thẳng ở bến gần khu du lịch luôn. Leo núi xong buổi chiều là có thể về, không mất quá nhiều thời gian đâu." Từ Hành mong đợi nhìn họ, "Thế nào? Mọi người có hứng thú không?"
Thú thực, Lương Tư Ý chẳng mặn mà gì với việc leo núi, nhưng cuộc sống năm cuối cấp ba thực sự quá đỗi tẻ nhạt nên cô cũng không từ chối: "Được chứ, nhưng tôi nói trước là thể lực của tôi không tốt lắm đâu, chắc không leo nhanh được đâu đấy."
"Cứ yên tâm đi, núi không cao đâu, chủ yếu là đi ngắm thung lũng với thác nước thôi." Từ Hành lại quay sang nhìn Diêm Thận, "Còn cậu thì sao? Có đi không?"
Diêm Thận cũng không từ chối.
Sáng sớm chủ nhật, Lương Tư Ý và Diêm Thận cùng xuất hiện bên bàn ăn ở nhà. Hà Văn Lan biết hôm nay hai đứa đi chơi nên đã chuẩn bị sẵn một ít điểm tâm từ sớm.
Bà không tiện trực tiếp bảo Diêm Thận cầm giúp, đành phải đóng gói cẩn thận rồi bỏ vào ba lô của Lương Tư Ý. Bà xách thử lên rồi nói: "Cũng được, không nặng lắm đâu, lát nữa gặp bạn bè thì con chia cho các bạn cùng ăn nhé."
"Con biết rồi ạ." Lương Tư Ý khoác vai Hà Văn Lan, "Ngày nào con cũng phải đeo đống sách vở còn nặng hơn chỗ này nhiều."
Hà Văn Lan mỉm cười, không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò: "Đi đường nhớ chú ý an toàn, đến nơi thì nhắn tin cho mẹ."
Bà lại nhìn sang Diêm Thận. Đối với đứa trẻ này, trong lòng Hà Văn Lan luôn cảm thấy có chút mắc nợ, có những lời cũng chẳng còn dễ dàng nói ra như trước kia, cuối cùng bà cũng chỉ dặn một câu tương tự là chú ý an toàn.
Diêm Thận gật đầu, "vâng" một tiếng vẻ không rõ ràng. Anh cúi người thay giày, để lộ một đoạn sau gáy với chân tóc được cắt tỉa gọn gàng.
Lương Tư Ý cũng đứng ở cửa ra vào, cúi đầu tìm một đôi giày thể thao đế mềm trong tủ, tiện tay đặt chiếc ba lô dựa sang bên cạnh.
Thay giày xong, cô quờ tay sang bên cạnh định lấy túi nhưng lại vồ hụt.
Lương Tư Ý ngơ ngác ngẩng đầu lên thì thấy Diêm Thận đang xách ba lô của mình đứng ở cửa, anh nhìn cô bằng vẻ mặt không cảm xúc: "Giày của em bị khóa vào chân rồi à?"
"…" Lương Tư Ý không hiểu nổi tại sao lúc nào anh cũng có thể nói ra những lời khó nghe đến vậy, nhưng nể tình chút lòng tốt hiếm hoi của anh, cô cũng chẳng buồn tranh cãi hơn thua.
Bốn người hẹn gặp nhau tại cổng bến xe khách. Lương Tư Ý đã gọi xe từ trước, khi đi ra đến đầu ngõ, chiếc taxi đã đỗ sẵn bên lề đường.
Lương Tư Ý vừa mở cửa xe, Diêm Thận đã chẳng khách khí mà cúi người ngồi vào trước.
Cô bám tay vào cửa xe ngẩn người mất hai giây mới lủi thủi ngồi vào theo.
Trên đường ra bến xe, hai người vẫn im lặng như mọi khi. Mãi cho đến khi xuống xe gặp được Hướng Quỳ và Từ Hành, Lương Tư Ý mới cảm thấy mình như vừa được sống lại từ bầu không khí im lặng đến ngạt thở kia.
Từ Hành cầm căn cước công dân của cả bốn người đi mua vé.
Lương Tư Ý và Hướng Quỳ nắm tay nhau nói cười không ngớt, sự áp lực và tẻ nhạt của năm lớp 12 khiến cả hai đều vô cùng phấn khích trước chuyến đi chơi khó có được này.
Cuối tuần bến xe rất đông đúc, phần lớn là những người trưởng thành đang mang vác hành lý cồng kềnh.
Lương Tư Ý mải nói chuyện nên không chú ý đến việc Diêm Thận đang tiến lại gần, đột nhiên cô bị anh đẩy một cái. Đang định nổi cáu thì cô chợt thấy một người đàn ông trung niên mang vác đủ thứ túi lớn túi nhỏ vừa đi lướt qua bên cạnh.
Chỉ chút xíu nữa thôi là chiếc túi hành lý trên vai người đàn ông đó đã va trúng đầu cô rồi.
Lương Tư Ý sững sờ trong giây lát, mấp máy môi nói: "… Cảm ơn anh."
Diêm Thận lại chẳng thèm nhìn cô nữa, anh tựa vào lan can, cúi đầu xem điện thoại.
"Mua được vé rồi, đi thôi." Từ Hành cầm vé bước tới, "Không ngờ bây giờ đã có bán vé đi thẳng tới khu du lịch rồi, xuống xe chỉ cần chuyển sang xe điện tham quan là tới thẳng cổng soát vé luôn."
Bốn người tiến vào sảnh chờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!