Chương 11: (Vô Đề)

Các trận thi đấu buổi sáng đều đã kết thúc, Lương Tư Ý nhận được tin nhắn WeChat của Lâm Tây Tân, hai người hẹn gặp nhau tại một quán bún ở ngoài trường.

Khẩu vị của họ vốn dĩ rất khác biệt, quán này là một trong số ít những nơi mà cả hai đều yêu thích từ hồi còn học ở đây.

Cửa hàng cũ không lớn lắm, lại đúng vào giờ cao điểm nên trong tiệm đã chật kín người. Lương Tư Ý và Lâm Tây Tân ngồi ở chiếc bàn nhỏ kê ngoài cửa, vẫn giống hệt như ngày xưa.

Một bát không cay, một bát cho thật nhiều ớt.

Lương Tư Ý lấy khăn giấy lau mặt bàn, Lâm Tây Tân đứng dậy bảo đi mua nước, rồi hỏi một câu: "Cậu uống gì? Vẫn nước cam à?"

Lương Tư Ý gật đầu, nói: "Ừ."

"Được."

Cửa hàng tiện lợi nằm ở phía đối diện con đường, Lương Tư Ý nhìn Lâm Tây Tân đi vào, lúc trở ra, trên tay cậu ta đã có thêm một chiếc túi nilon.

"Của câuu này." Lâm Tây Tân đưa chai nước cam cho cô.

Lương Tư Ý đón lấy, chợt thấy trong túi có một chai nước dừa và một bao thuốc lá. Cô ngẩn người, ngước nhìn Lâm Tây Tân: "Cậu bắt đầu hút thuốc từ bao giờ thế?"

"Lớp 12 áp lực mà." Lâm Tây Tân nói, "Nhưng tớ cũng chỉ thỉnh thoảng mới hút một điếu thôi."

Lương Tư Ý không biết phải nói gì, cậu ta lại bồi thêm một câu: "Bí mật nhé."

Lương Tư Ý đã giữ giúp cậu ta quá nhiều bí mật rồi, dường như cũng chẳng ngại thêm chuyện này nữa, nhưng việc Lâm Tây Tân học hút thuốc vẫn khiến cô khá bất ngờ.

Dù sao thì trước đây, Lâm Tây Tân thường xuyên than vãn rằng chiều cao của mình không vượt qua được mét tám lăm là vì hồi nhỏ ở nhà phải hít quá nhiều khói thuốc thụ động từ bố Lâm Nguyên Lương.

Cậu ta thậm chí từng khẳng định chắc nịch rằng sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ hút thuốc.

Trưởng thành có lẽ thực sự sẽ thay đổi thói quen và sở thích của một con người.

Bát bún nhanh chóng được bưng lên, nguyên liệu và định lượng vẫn không đổi, nhưng có lẽ vì đã quá lâu không ăn cay nên Lương Tư Ý hơi quá sức, cô vẫn còn bỏ lại một phần ba bát.

Lâm Tây Tân cũng sớm dừng đũa, rút một tờ khăn giấy vừa lau miệng vừa nói: "Cứ cảm thấy vị không còn ngon như trước nữa."

Lương Tư Ý không nhận ra sự khác biệt lớn lắm, cô lấy đũa chọc chọc xuống đáy bát: "Thế à?"

"Chắc là do lâu rồi không ăn." Lâm Tây Tân cầm chai nước đứng dậy, "Về nhé?"

Lương Tư Ý khẽ đáp rồi đứng dậy đi theo.

Vào đến trường, Lâm Tây Tân bị đám bạn gọi đi chơi bóng. Lương Tư Ý vốn định quay về lớp, nhưng chợt nhớ ra đây là cơ sở mới, bèn đi theo cậu ta ra sân bóng.

Cô vẫn chọn một góc ở rìa sân để ngồi như thói quen.

Lâm Tây Tân tính tình tốt, ngoại hình lại sáng sủa, ở trường cấp ba luôn là một nhân vật rất được săn đón. Chơi bóng cùng cậu ta không chỉ có các bạn cùng khối 12 mà còn có một số đàn em khối 11.

Cũng có những nữ sinh vây quanh sân bóng gọi tên cậu ta.

Lâm Tây Tân đều lịch sự vẫy tay cười với họ.

Lương Tư Ý không phải lúc nào cũng nhìn Lâm Tây Tân chơi bóng, cô cũng không biết cậu ta rời sân từ lúc nào.

Cậu ta cầm chai nước lại gần: "Đang xem gì thế?"

Lương Tư Ý giật mình, đưa điện thoại ra và nói: "Kết quả kỳ thi tháng vừa rồi, có bạn trong lớp vừa gửi điểm Văn và Toán."

"Lần này cậu thi tốt đấy chứ." Lâm Tây Tân ngồi xuống bên cạnh cô, đón lấy điện thoại lướt lướt. Không thấy một cái tên khác, cậu ta sực nhớ ra điều gì đó mới nói thêm: "Thành tích của cậu tiến bộ nhanh thật, tớ nhớ lần thi tháng trước, ngay cả Diêm Thận cũng không cao bằng cậu, hình như cậu ta còn bị văng ra khỏi lớp chọn rồi thì phải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!