Chương 60: (Vô Đề)

Những ngày tháng lẻ loi một mình ở bên ngoài, phong cảnh bên ngoài cửa sổ đã trở thành niềm an ủi duy nhất của Phó Nhan Chu.

Bởi vì Thẩm Thời Nhu sẽ đi ngang qua con phố này.

Mặc dù Phó Nhan Chu không rõ cho lắm, đó sẽ là thời điểm nào trong ngày, vào lúc mấy giờ, hay Thẩm Thời Nhu sẽ xuất hiện trong chiếc xe nào giữa đường phố tấp nập kia.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc khi Thẩm Thời Nhu ngồi trên xe đi ngang qua nơi này, lúc nàng ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy cùng một khung cảnh giống hệt mình, Phó Nhan Chu liền vô thức cong môi, để lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Trốn tránh vốn không giải quyết được vấn đề.

Phó Nhan Chu biết rõ, nếu chỉ dựa vào biện pháp như thế này, cô không cách nào có thể ở lại thế giới này lâu dài.

Mà cô thì lại không muốn rời xa Thẩm Thời Nhu.

Sau khi bình tĩnh lại, Phó Nhan Chu rơi vào trầm tư.

Màn hình điện thoại của cô sáng lên một chút, Phó Nhan Chu nhìn lướt qua, là Thẩm Thời Nhu gửi tin nhắn cho mình, hỏi cô khi nào thì quay về.

Phó Nhan Chu trả lời tin nhắn xong, sau khi thoát khỏi WeChat, tầm mắt cô dừng lại trên bức ảnh được thiết lập làm hình nền điện thoại.

Trong bức ảnh đó là hai tờ giấy chứng nhận kết hôn đang đặt chồng lên nhau.

Vào cái ngày đi đăng ký kết hôn đó, chính tay Phó Nhan Chu đã chụp lại bức hình này.

Ánh mắt Phó Nhan Chu trầm xuống.

Cuối cùng, cô đã đưa ra một quyết định đánh cược tất cả........

Phó Nhan Chu đã trở về căn nhà thuộc về riêng hai người cô và Thẩm Thời Nhu.

Thẩm Thời Nhu vừa chụp xong buổi biểu diễn cho tạp chí, được xe đưa đến dưới lầu. Vừa bước chân vào cửa, nhìn thấy Phó Nhan Chu đã kết thúc chuyến công tác, nàng vừa mừng vừa sợ.

Phó Nhan Chu đã mua loại bánh kem bán hết rất nhanh lần trước cho Thẩm Thời Nhu, cô vẫn luôn nhớ rõ tất cả những lời hứa mà mình đã từng hứa với Thẩm Thời Nhu.

Bao gồm cả việc cô từng nói, bản thân muốn vĩnh viễn ở lại bên cạnh Thẩm Thời Nhu.

Thẩm Thời Nhu hỏi Phó Nhan Chu: "Công việc có thuận lợi không chị?"

Lần này Phó Nhan Chu rời đi đã gần nửa tháng.

Kể từ khi nàng và Phó Nhan Chu ở bên nhau, Phó Nhan Chu chưa từng đi xa nhà thêm một lần nào nữa.

Ngày thường thì không cảm thấy gì, nhưng đến khi thực sự nếm trải hương vị của sự biệt ly, Thẩm Thời Nhu mới phát hiện ra rằng, nàng có chút nhớ nhung Phó Nhan Chu.

Phó Nhan Chu thì làm sao mà không nhớ Thẩm Thời Nhu cho được, cô đi đến bên cạnh Thẩm Thời Nhu: "Đã xử lý xong xuôi gần hết rồi."

Phó Nhan Chu nói tiếp: "Chỉ còn lại một việc vẫn chưa làm......"

"Chị phải về công ty sao?" Thẩm Thời Nhu nhìn Phó Nhan Chu.

Nàng vừa mới được gặp mặt Phó Nhan Chu xong.

Đè nén sự mất mát trong lòng xuống, Thẩm Thời Nhu nói với Phó Nhan Chu: "Đừng để bản thân mình bị quá mệt mỏi."

Phó Nhan Chu hôn lên trán Thẩm Thời Nhu một cái, nhỏ giọng nói: "Không phải là vì công việc."

Phó Nhan Chu nói: "Chị muốn đem tất cả những khoảng thời gian không được ở bên cạnh em đó, bù đắp lại gấp bội."

Thẩm Thời Nhu lý nhí nói: "Chị biết là tốt rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!