Chương 49: (Vô Đề)

Thẩm Thời Nhu có chút không rõ nguyên do tại sao.

Nàng nhỏ giọng gọi tên Thích Nhạn một tiếng.

Vòng tay Thích Nhạn đang ôm lấy nàng rốt cuộc cũng nới lỏng ra một chút, nhưng vẫn không hề có ý định sẽ hoàn toàn buông nàng ra.

Thẩm Thời Nhu liếc nhìn chiếc vali hành lý đang đặt trong phòng khách.

Chắc hẳn đó là chiếc vali mà Thích Nhạn đã mang theo khi đi công tác.

Nhưng vào lúc này, nó lại bị vứt chỏng chơ ở một góc mà chẳng ai thèm ngó ngàng tới.

Thích Nhạn còn chưa kịp cất dọn hành lý tử tế, chỉ lo mỗi việc gặp nàng.

Thẩm Thời Nhu chưa từng thấy dáng vẻ này của Thích Nhạn bao giờ, động tác giãy giụa của nàng cũng dần nhỏ lại, không dám manh động thêm nữa.

Thẩm Thời Nhu nhỏ giọng hỏi: "Chị làm sao vậy?"

Thích Nhạn cau mày, ngoài việc ôm chặt Thẩm Thời Nhu vào lòng thì không còn động tác nào khác.

Thẩm Thời Nhu nói gì, cô cũng không hề trả lời.

"Tôi chỉ là đi đến nhà bạn làm khách thôi." Thẩm Thời Nhu giải thích: "Đồ dùng cá nhân của tôi đều còn để lại trong phòng, chị hiểu lầm rồi."

Thẩm Thời Nhu im lặng chờ đợi trong vài phút.

Mãi cho đến khi lực tay ôm nàng của Thích Nhạn chậm rãi giảm bớt, cảm xúc cũng dường như đã ổn định lại, Thẩm Thời Nhu mới thoát ra khỏi vòng tay của cô.

Thích Nhạn nhìn không chớp mắt, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn Thẩm Thời Nhu.

Trông bộ dạng đó, rõ ràng là có chuyện muốn nói với Thẩm Thời Nhu.

Nhưng dù là vậy, Thích Nhạn cũng chỉ nói: "Không có gì đâu."

Thích Nhạn nhỏ giọng hỏi: "Có phải tôi đã làm em sợ rồi không?"

Thẩm Thời Nhu lắc đầu: "Chẳng phải chị bảo đi công tác sao, sao lại về sớm thế này?"

Chẳng lẽ công ty đã xảy ra chuyện lớn gì rồi sao?

Thích Nhạn cong môi, lại khôi phục dáng vẻ cười tủm tỉm như mọi khi: "Vì muốn gặp em."

Thẩm Thời Nhu nghe xong thì tức giận quay đầu bỏ đi, chút lo lắng hiếm hoi còn sót lại trong lòng cũng tan biến sạch sành sanh.

Dù biết Thích Nhạn nói không phải lời thật lòng, Thẩm Thời Nhu cũng chẳng còn hứng thú để tiếp tục truy hỏi đến cùng.

Nàng để lại một câu "Đi ngủ sớm đi", rồi đóng sầm cửa phòng lại.

Đến ngày hôm sau, Thẩm Thời Nhu thấy Thích Nhạn vẫn ở lì trong nhà, căn bản không hề đến công ty.

Lúc đầu, Thẩm Thời Nhu cứ ngỡ công ty không có việc gì gấp nên Thích Nhạn mới nghỉ phép vài ngày.

Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra có điểm không đúng.

Bởi vì ngày thứ ba, rồi ngày thứ tư...... Liên tiếp năm ngày trời, Thích Nhạn đều không ra khỏi cửa, càng đừng nói đến chuyện đi làm ở công ty.

Thẩm Thời Nhu nhớ lại chuyện đêm hôm trước, nàng âm thầm tìm gặp quản gia, nói bóng nói gió hỏi thăm tình hình công ty của Thích Nhạn.

Nhưng câu trả lời nhận được là, mọi việc ở công ty vẫn diễn ra bình thường, không có bất kỳ biến động nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!