Chương 46: (Vô Đề)

Thích Nhạn nói ra những lời này mang theo hàm ý sâu xa.

Bạn của nàng thì có liên quan gì đến Thích Nhạn đâu, mà thậm chí còn cần phải cố ý để lại một ấn tượng tốt.

Thay vì nói là muốn làm quen với Lục Yến Vi, thì đúng hơn là cô ấy đang muốn tuyên bố chủ quyền.

Thẩm Thời Nhu chẳng cần đoán cũng biết Thích Nhạn là đang cố tình.

Nhưng dù sao cũng là ở trước mặt Lục Yến Vi, Thẩm Thời Nhu vẫn ngắn gọn nói một câu: "Vị này chính là Thích Nhạn......"

Thẩm Thời Nhu liếc nhìn Thích Nhạn một cái: "Bạn cùng phòng của mình."

Khi nhắc đến tên của Thích Nhạn, Thẩm Thời Nhu thậm chí còn chẳng dùng đến từ bạn bè hay người quen.

Cách gọi "bạn cùng phòng" này khiến sắc mặt của Thích Nhạn hơi trầm xuống.

Thẩm Thời Nhu là đang giới thiệu Thích Nhạn cho Lục Yến Vi. Còn về phần Thích Nhạn, Thẩm Thời Nhu căn bản chẳng thèm để tâm tới.

Sự thù địch của Thích Nhạn lúc ẩn lúc hiện, biểu hiện ra cũng không quá rõ ràng, nhưng Lục Yến Vi vẫn có thể mơ hồ nhận ra được một chút.

Lục Yến Vi thấy Thích Nhạn không có ý định bắt tay với mình, liền thu tay về.

Dù sao Thích Nhạn cũng là người mà Thẩm Thời Nhu quen biết, chỉ dựa vào điểm này thôi, Lục Yến Vi cũng sẽ không đi so đo những chuyện nhỏ nhặt này.

Nụ cười của Thích Nhạn sâu thêm vài phần, cô ấy nghiêng đầu, nói với Thẩm Thời Nhu: "Em nói gì vậy? Chúng ta đã quen nhau lâu như thế rồi......"

Thẩm Thời Nhu ngắt lời cô ấy: "Lâu lắm sao? Tôi không nhớ rõ."

Thẩm Thời Nhu lại nói với Lục Yến Vi đang ở bên cạnh: "Yến Vi, cậu về trước đi."

Cho dù Thích Nhạn đang ở đây, Thẩm Thời Nhu cũng chẳng hề kiêng dè gì, nàng mỉm cười với Lục Yến Vi: "Táo ngon lắm, hôm nay cảm ơn cậu nhé."

Thẩm Thời Nhu khẽ nâng tay lên, ra hiệu cho bình nước biển vẫn còn hơn một nửa: "Mấy thứ cậu chuẩn bị, chắc là hôm nay mình không xem được rồi, để vài ngày nữa......"

Lục Yến Vi không để Thẩm Thời Nhu nói tiếp: "Ừm, mình chờ cậu."

Cho dù Thẩm Thời Nhu không nói ra, Lục Yến Vi cũng có thể hiểu được ý của nàng.

"Không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa." Lục Yến Vi đứng dậy: "Chiều mai mình lại đến thăm cậu."

Thẩm Thời Nhu gật đầu: "Ừm."

Lục Yến Vi rời đi, cửa phòng bệnh bị Thích Nhạn đóng lại.

Thẩm Thời Nhu lại cầm tăm, đưa một miếng táo trong đĩa vào miệng.

Nàng cúi đầu, tầm mắt hoàn toàn không đặt lên người Thích Nhạn.

Thích Nhạn tự nhiên cũng biết, Thẩm Thời Nhu đang cố ý phớt lờ mình.

Nhưng dù là như vậy, Thích Nhạn cũng không có quay người bỏ đi ngay.

Cô ấy ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, ngay tại vị trí mà Lục Yến Vi vừa ngồi.

Thích Nhạn nói: "Em yêu, sao lại không thèm để ý đến tôi?"

Thẩm Thời Nhu coi như Thích Nhạn đang gây sự vô lý.

Thẩm Thời Nhu không ngẩng đầu lên, chỉ lấy lệ nói một câu: "Cảm ơn chị đã đến thăm bệnh." Giọng điệu của nàng không có chút thay đổi nào, nói ra một cách chẳng hề có thành ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!