Thẩm Thời Nhu buông một tiếng thở dài.
Nàng nói từ tận đáy lòng: "Thay vì lãng phí thời gian trên người em, tỷ tỷ nên chuyên tâm xử lý việc ở công ty thì hơn."
Ở bên nhau lâu như vậy, Thẩm Thời Nhu đương nhiên hiểu rõ Giang Bùi Tinh coi trọng công việc đến nhường nào.
Nàng nghĩ, nếu Giang Bùi Tinh dời sự chú ý trở lại với công việc, lâu dần, có lẽ cô sẽ không tìm đến nàng nữa.
"Công ty mới là thứ mà tỷ tỷ coi trọng nhất." Thẩm Thời Nhu nói.
Ý định ban đầu của Thẩm Thời Nhu là khuyên Giang Bùi Tinh nên đi làm chính sự, đừng cứ mãi xoay quanh nàng nữa.
Nhưng những lời này lọt vào tai Giang Bùi Tinh, lại từng chữ từng chữ như đâm vào tim.
Đôi môi Giang Bùi Tinh mấp máy.
Cô muốn nói cho Thẩm Thời Nhu biết rằng, mọi chuyện không phải như thế.
Cô quyết sẽ không vì công ty mà bỏ bê Thẩm Thời Nhu dù chỉ một chút nào nữa.
Thế nhưng Giang Bùi Tinh lại chẳng thể thốt ra được chữ nào.
Cô căn bản không có cách nào để biện minh cho chính mình, bởi vì những lời Thẩm Thời Nhu nói, từng câu từng chữ đều là sự thật.
Vì công việc, ngay cả ngày đi đặt may váy cưới cô cũng vắng mặt. Vào sinh nhật của Thẩm Thời Nhu, cô cũng không thể ở bên cạnh nàng cho đến lúc kết thúc.
Cô và Thẩm Thời Nhu thậm chí còn chưa có lấy một buổi hẹn hò cho ra dáng.
Cho dù Thẩm Thời Nhu có chỉ trích cô là một người vị hôn thê thiếu trách nhiệm, Giang Bùi Tinh cũng chỉ biết im lặng thừa nhận.
Sau khi nói xong những gì cần nói, Thẩm Thời Nhu bảo với Giang Bùi Tinh: "Em đi đây."
Theo bản năng, Giang Bùi Tinh muốn xoay người lại.
Cô hơi nâng tay lên, giống như muốn giữ Thẩm Thời Nhu lại.
Như chợt nhớ ra điều gì đó, trong mắt Giang Bùi Tinh thoáng hiện vẻ buồn bã, cô cưỡng lại sự thôi thúc của bản thân, lẳng lặng hạ tay xuống.
Phải một lúc lâu sau, cô mới dám quay đầu lại, nhìn về hướng Thẩm Thời Nhu vừa rời đi.
Bóng dáng Thẩm Thời Nhu đã sớm biến mất........
Thẩm Thời Nhu cứ ngỡ rằng, dựa trên sự yêu thích công việc của Giang Bùi Tinh, chẳng bao lâu nữa cô sẽ lại lao mình vào công ty, dốc hết tâm sức để lo cho sự nghiệp.
Nhưng hành động của Giang Bùi Tinh lại hoàn toàn trái ngược với mong đợi của nàng.
Trong suốt cả tuần tiếp theo, nàng đi đến đâu, Giang Bùi Tinh liền theo tới đó.
Đừng nói chi là tới công ty.
Dường như cuộc sống của Giang Bùi Tinh đã thay đổi, từ việc đến công ty làm việc đúng giờ, trở thành việc mỗi ngày đều canh chừng ở phía sau nàng.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, hành vi của Giang Bùi Tinh đã có phần thu liễm hơn.
Mặc dù vẫn luôn đi theo nàng, nhưng Giang Bùi Tinh không hề tiến lên phía trước để nói chuyện với nàng thêm lần nào nữa.
Phần lớn thời gian, nàng ở đầu phố thì Giang Bùi Tinh ở cuối phố, Giang Bùi Tinh chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn nàng như thế.
Hai người cách nhau một con phố, đôi bên đều rất ăn ý, không ai phá vỡ sự yên bình này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!