Những ngày ở nhà Thích Nhạn trôi qua vô cùng thong thả, Thẩm Thời Nhu càng lúc càng lười biếng, liên tiếp mấy ngày liền nàng đều không ra khỏi cửa.
Ngoại trừ việc gặp Lục Yến Vi ra, Thẩm Thời Nhu gần như không có việc gì khác để làm.
Đến giữa trưa, Lục Yến Vi gọi điện thoại cho Thẩm Thời Nhu.
Lục Yến Vi nói với Thẩm Thời Nhu rằng mình đã tìm được công việc mới rồi.
Trước khi cúp máy, Lục Yến Vi hỏi nàng: "Thời Nhu dạo này cậu có rảnh không?"
Thẩm Thời Nhu thật sự đang rất rảnh rỗi, nàng suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cần mình đi thăm ban sao?"
Thẩm Thời Nhu nói: "Hoặc là, mình có thể chuẩn bị một chút, đến nhà cậu tổ chức tiệc chúc mừng, mừng cậu tìm được công việc mới."
"Mình còn chưa chính thức đi làm đâu." Lục Yến Vi dừng lại một chút: "Mình là muốn hỏi cậu, có muốn cùng mình đi trượt tuyết trên núi tuyết không, mình đã mua hai tấm vé rồi."
Thẩm Thời Nhu chớp chớp mắt: "Nhưng mà mình không biết trượt tuyết."
Từ trong điện thoại truyền đến giọng nói trong trẻo ngọt ngào của Lục Yến Vi: "Không sao đâu, mình dạy cậu."
"Sau khi đi làm rồi thì không thể tùy lúc gặp cậu được nữa, cho nên mình muốn nhân mấy ngày này..." Lục Yến Vi nói: "Chỉ là không biết ý của cậu thế nào."
Lục Yến Vi lại nói tiếp: "Nếu không rảnh thì cũng không sao, có thể đợi sau này có cơ hội chúng mình lại đi."
Thẩm Thời Nhu cái gì cũng thiếu chứ nhất định không thiếu thời gian.
Nhưng nàng nghĩ đến việc gần đây dường như không có núi tuyết nào, e rằng nơi định đi sẽ có chút xa, không thể đi về trong ngày được.
Thẩm Thời Nhu: "Đường đi xa lắm không, có phải là cần ở lại qua đêm bên ngoài không?"
Lục Yến Vi nói: "Một ngày một đêm là đủ rồi."
Tuy không tính là quá xa, nhưng dù sao cũng là đi đêm không về, Thẩm Thời Nhu quyết định trước tiên nói với Thích Nhạn một tiếng rồi mới đưa ra quyết định: "Được, để mình cân nhắc một chút, buổi tối sẽ trả lời cậu."
Buổi tối, Thích Nhạn đã về đến nhà.
Thẩm Thời Nhu đang ngồi ở phòng khách.
Tiếng chìa khóa c*m v** ổ vừa vang lên, Thẩm Thời Nhu liền bật tivi lên.
Thích Nhạn bước vào nhà, Thẩm Thời Nhu bày ra vẻ mặt lơ đãng, giả vờ như đang chăm chú xem tivi.
Thực tế thì Thẩm Thời Nhu là cố ý đợi Thích Nhạn.
Nàng căn bản không hề để tâm xem trên màn hình tinh thể lỏng đang phát chương trình gì.
Nhân lúc Thích Nhạn không chú ý, ánh mắt Thẩm Thời Nhu lặng lẽ dừng trên người cô, lén lút quan sát Thích Nhạn.
Đợi đến khi Thích Nhạn liếc nhìn về phía mình, Thẩm Thời Nhu lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Cách một phút sau, Thẩm Thời Nhu giống như lúc này mới chú ý đến sự hiện diện của Thích Nhạn, nàng đường hoàng ngẩng đầu lên, xoay mặt từ hướng tivi sang phía Thích Nhạn.
Để khơi mào chủ đề, Thẩm Thời Nhu tùy tiện hỏi một câu: "Chị gần đây hình như đều về rất muộn."
"Có chút việc cần xử lý." Thích Nhạn trêu chọc: "Nhớ tôi à?"
Thẩm Thời Nhu thành thật đáp: "Không có."
Thích Nhạn nhún vai: "Vậy thì thật đáng tiếc, tôi còn tưởng rằng người thương là đang hy vọng tôi về sớm một chút chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!