Giang Bùi Tinh lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng, không màng tình người như trước kia.
Nghe lời nói tràn đầy sự quan tâm của Thẩm Thời Nhu, cô ấy vẫn mặt không đổi sắc, đặt lại chiếc áo khoác đang cầm trong tay lên bàn làm việc.
Khi lướt ngang qua Thẩm Thời Nhu, Giang Bùi Tinh chỉ hờ hững để lại hai chữ: "Nhiều chuyện."
Một lần nữa nhìn theo bóng lưng của Giang Bùi Tinh, Thẩm Thời Nhu ở tận đáy lòng thầm cảm thán với hệ thống 888: "Bảo bối, ta thực sự có chút tò mò, Lục Yến Vi rốt cuộc đã làm thế nào để hái được đóa hoa cao lãnh Giang Bùi Tinh này về tay vậy?"
Hệ thống 888 đáp lại một cách máy móc theo đúng công thức: "Lục Yến Vi là nữ chính, việc hai người họ ở bên nhau là điều cốt truyện cho phép, cũng là lẽ tất nhiên, đây là chuyện không thể thay đổi."
Vậy sao?
Trong đáy mắt Thẩm Thời Nhu hiện lên một vẻ tìm tòi nghiên cứu sâu xa, nàng lại không hề cảm thấy như vậy........
Mây đen bao phủ khắp bầu trời, những giọt mưa bắt đầu rơi xuống, trong không khí vương mùi của bùn đất.
Thẩm Thời Nhu đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, trên tay xách theo một chiếc túi nilon màu trắng, nàng ngẩng đầu nhìn về phía cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt đi, trong lòng có vài phần lo lắng.
Nhân lúc đang trong giờ làm việc, Giang Bùi Tinh không có ở nhà nên nàng mới ra ngoài, kết quả là trên đường quay về biệt thự, lại không may gặp phải trận mưa to tầm tã này.
Còn chưa nói đến việc trận mưa này ập tới quá bất ngờ khiến nàng không kịp chuẩn bị, lại thêm chuyện nàng không mang theo ô. Ngay cả điện thoại của nàng cũng vì hết pin mà rơi vào tình trạng sập nguồn thảm hại.
Thật đúng là xui xẻo đến tột cùng.
Có lẽ nàng phải đội cơn mưa lớn này để đi bộ về rồi.
Ngay khi Thẩm Thời Nhu đang cắn chặt răng, chuẩn bị đánh liều xông vào trong màn mưa, thì một giọng nữ ngọt ngào quen thuộc đột nhiên truyền vào tai nàng ——
"Là cậu sao?"
Thẩm Thời Nhu quay đầu lại, khuôn mặt quen thuộc của Lục Yến Vi cứ như vậy bất thình lình hiện ra trước mắt nàng.
Kể từ lần gặp nhau ở quán bar trước đó, cũng đã trôi qua vài ngày rồi.
Thẩm Thời Nhu không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn, việc tình cờ gặp được Lục Yến Vi hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của nàng.
Nhưng mà, cũng không sao cả.
Nếu hệ thống đã muốn nàng và Lục Yến Vi phát triển thành bạn tốt, thì trước mắt đang có một cơ hội tốt thế này, sao nàng có thể dễ dàng để nó vụt mất được chứ?
Thẩm Thời Nhu nảy ra một kế trong lòng, nàng cong mắt cười với Lục Yến Vi: "Thật là trùng hợp quá, không ngờ lại được gặp cậu ở đây."
"Ừm." Lục Yến Vi quan sát Thẩm Thời Nhu một lượt.
Thấy tay trái Thẩm Thời Nhu đang xách một chiếc túi nilon, còn tay phải thì lại trống không, Lục Yến Vi chủ động hỏi thăm: "Cậu...... Không mang theo ô sao?"
Thẩm Thời Nhu gật gật đầu, giả vờ ra vẻ mặt khó xử, "Tất cả là tại mình lúc ra khỏi nhà vội vàng quá, không ngờ trời lại đổ mưa, nên đến cả ô cũng quên mang theo luôn."
"Điện thoại của mình cũng vừa hay hết pin nữa......" Thẩm Thời Nhu thở dài nói tiếp: "Xem ra mình chỉ có thể đứng đây đợi cho đến khi mưa tạnh thôi."
"Bên ngoài đang mưa lớn, cậu cứ đứng mãi ở đây chờ thì rất dễ bị cảm lạnh đấy." Lục Yến Vi im lặng một lát, rồi ngập ngừng nói: "Nhà mình ở ngay gần đây thôi, hay là cậu qua nhà mình ngồi một lát, đợi đến khi mưa ngớt rồi hãy đi. Vừa hay cậu cũng có thể nhân tiện sạc pin điện thoại luôn."
Lời vừa ra khỏi miệng, Lục Yến Vi liền nhận thấy được bản thân mình có chút đường đột.
Tuy rằng cô ấy xuất phát từ ý tốt, nhưng cô ấy và Thẩm Thời Nhu dù sao cũng mới chỉ gặp mặt qua một lần. Lời mời tùy tiện như vậy, liệu có khiến người trước mặt nảy sinh hiểu lầm, hay làm nàng sợ hãi không nhỉ?
Lục Yến Vi ngước mắt lên, âm thầm quan sát những biểu cảm trên khuôn mặt của Thẩm Thời Nhu.
May mắn thay, Thẩm Thời Nhu không hề lộ ra vẻ kinh ngạc hay khác lạ nào, nàng chỉ tỏ vẻ hơi do dự mà nói: "Như vậy liệu có làm phiền cậu quá không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!