Lục Yến Vi rũ mắt, lẩm bẩm nói: "Đặc biệt thích."
"Yến Vi, tâm ý của cậu mình hiểu." Thẩm Thời Nhu nói: "Nhưng mà cậu biết đấy, mình chỉ có thể xem cậu là bạn bè thôi."
Thẩm Thời Nhu chưa từng nghĩ tới việc sẽ ở lại thế giới này để sinh sống. Cho dù không coi Lục Yến Vi là người ghép đôi chính thức của Giang Bùi Tinh, nàng cũng quyết đoán không có khả năng nhận lời Lục Yến Vi.
Lục Yến Vi vẫn còn duy trì tư thế nắm chặt lấy tay Thẩm Thời Nhu.
Thẩm Thời Nhu nhắc nhở cô ấy: "Yến Vi, mình phải đi rồi."
Thẩm Thời Nhu nói xong, Lục Yến Vi lại không hề buông tay nàng ra.
Đây quả thực không giống chuyện mà Lục Yến Vi sẽ làm.
Ít nhất là ở chỗ của Thẩm Thời Nhu, Lục Yến Vi luôn duy trì sự chừng mực vô cùng khéo léo.
Chỉ cần Thẩm Thời Nhu có một chút biểu hiện từ chối, Lục Yến Vi đều sẽ giữ khoảng cách với nàng, tuyệt đối không vượt quá nửa bước.
Thẩm Thời Nhu gọi: "Yến Vi?"
Ba giây sau, Lục Yến Vi mới chậm rãi ngẩng đầu lên, thần sắc mang theo vài phần mơ màng đáp lại Thẩm Thời Nhu.
Thẩm Thời Nhu nhận ra sự khác thường của Lục Yến Vi.
Nàng cứ ngỡ Lục Yến Vi nói thích mình là muốn hướng về phía nàng để tỏ tình thêm lần nữa.
Nhưng nhìn qua thì có vẻ như Lục Yến Vi chỉ là đã uống say rồi.
Bởi vì say rượu nên ý thức cũng trở nên mơ hồ, mới níu kéo nàng, muốn nàng ở lại.
Thẩm Thời Nhu chưa từng thấy dáng vẻ sau khi uống nhiều của Lục Yến Vi bao giờ. Mỗi lần uống rượu, Lục Yến Vi đều sẽ vì chăm sóc nàng mà cố ý giữ cho bản thân tỉnh táo.
Khi đã là người được chăm sóc nhiều hơn, tự nhiên cũng phải thỉnh thoảng thay đổi vai diễn một chút.
Để Lục Yến Vi ở lại đây một mình, dường như có chút không thỏa đáng cho lắm.
Thẩm Thời Nhu bắt đầu cân nhắc xem có nên ở lại thêm một lát nữa hay không.
Phía Thích Nhạn, nàng có thể gửi tin nhắn báo một tiếng.
Thẩm Thời Nhu đưa Lục Yến Vi đến ghế sofa: "Mình đi rót cho cậu một ly nước."
Thẩm Thời Nhu còn lo lắng Lục Yến Vi sẽ không chịu phối hợp.
Nhưng sự thật lại nằm ngoài dự tính của Thẩm Thời Nhu.
Dưới sự dặn dò của nàng, Lục Yến Vi ngoan ngoãn ngồi trên sofa, đến một cái nhúc nhích cũng không có.
Nếu không phải trên mặt Lục Yến Vi vẫn còn vương những rặng mây đỏ, đôi mắt cũng như phủ một tầng hơi nước mông lung, Thẩm Thời Nhu đã tưởng rằng Lục Yến Vi vẫn còn tỉnh táo.
Thẩm Thời Nhu rót một ly nước ấm, đưa cho Lục Yến Vi.
Lục Yến Vi đón lấy trong tay nhưng lại không uống.
Cô ấy lặng lẽ nhìn Thẩm Thời Nhu, ánh mắt vô cùng tập trung.
Thẩm Thời Nhu hỏi: "Sao thế, cậu thấy không thoải mái à?"
Lục Yến Vi bỗng nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng v**t v* một bên mặt của Thẩm Thời Nhu: "Hôm nay Thời Nhu không cười."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!