Thẩm Thời Nhu cũng không nhớ rõ biển số xe của Giang Bùi Tinh.
Nàng không cách nào kết luận được chiếc Bentley trước mắt này chỉ đơn giản là có kiểu dáng giống hệt, hay là nàng thật sự đã chạm mặt Giang Bùi Tinh.
Kể từ khi nàng dọn ra khỏi biệt thự, nàng và Giang Bùi Tinh đã nửa tháng rồi không gặp mặt nhau.
Trong khoảng thời gian này, Giang Bùi Tinh cũng từng thử dùng những số điện thoại lạ để gửi tin nhắn cho nàng, dò hỏi xem rốt cuộc nàng đang ở đâu.
Nhưng tất cả đều bị Thẩm Thời Nhu ngó lơ không ngoại lệ.
Vì Giang Bùi Tinh mà Thẩm Thời Nhu thậm chí còn bật luôn cả chế độ chặn các số lạ gọi đến.
Nếu như đụng mặt ở ngay chỗ này, e rằng sẽ chỉ làm tăng thêm không ít phiền phức.
Vừa vặn lúc này, Thích Nhạn nghe điện thoại xong và quay trở lại chỗ ngồi.
Thẩm Thời Nhu lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Tôi còn có chút việc, muốn đi về trước một chuyến."
Thích Nhạn nhíu mày, cô thấy dáng vẻ vội vã của Thẩm Thời Nhu liền hỏi: "Bây giờ đi luôn sao?"
Vì có xác suất đụng phải Giang Bùi Tinh, Thẩm Thời Nhu đương nhiên không muốn nán lại thêm chút nào, nàng đáp: "Vâng."
Khựng lại ba giây, Thích Nhạn nói: "Có cần tôi cho người đưa em về không?"
Thẩm Thời Nhu từ chối: "Tôi có thể gọi taxi về được."
Thẩm Thời Nhu vừa định xoay người rời đi thì một bóng người đột nhiên lọt vào tầm mắt của nàng.
Ở cách đó không xa, cánh cửa nhà hàng bị đẩy ra, một người phụ nữ với gương mặt kiêu kỳ, khí chất lạnh lùng bước vào.
Đó chính là người mà Thẩm Thời Nhu vừa mới cầu nguyện trong lòng rằng vạn lần không nên gặp phải —— Giang Bùi Tinh.
Thẩm Thời Nhu còn chưa kịp phiền não vì sao lại tình cờ gặp Giang Bùi Tinh ở đây thì đã phải đối mặt với một rắc rối còn lớn hơn nữa.
Nếu nàng rời đi ngay lúc này, nhất định sẽ đụng mặt trực diện với Giang Bùi Tinh đang đi vào.
Tuy rằng nàng vẫn chưa hiểu rõ vì sao Giang Bùi Tinh cứ khăng khăng muốn gặp mình, nhưng bớt đi một chuyện vẫn tốt hơn là thêm chuyện.
Nàng vẫn nên tránh mặt Giang Bùi Tinh thì tốt hơn.
Trong lòng Thẩm Thời Nhu đã có quyết định, nàng liền dừng bước bên cạnh bàn ăn.
Thấy vậy, Thích Nhạn hỏi: "Không đi nữa sao?"
Thẩm Thời Nhu không giải thích gì, chỉ nhanh chóng đứng dậy, đổi vị trí của mình sang chiếc ghế trống ngay sát tầm tay của Thích Nhạn.
Thẩm Thời Nhu kéo nhẹ tay áo của Thích Nhạn.
Nàng hạ thấp giọng nói: "Cửa kìa."
Thích Nhạn quay đầu lại, liếc mắt nhìn về phía cửa nhà hàng một cái.
Dưới sự ra hiệu của Thẩm Thời Nhu, Thích Nhạn dĩ nhiên cũng nhìn thấy Giang Bùi Tinh.
Thế nhưng Thích Nhạn lại chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Ánh mắt cô tối lại, hỏi một câu đầy ẩn ý khó đoán: "Em thay đổi ý định muốn ở lại, chính là để gặp Giang Bùi Tinh sao?"
Thẩm Thời Nhu bị câu hỏi của Thích Nhạn làm cho ngẩn người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!