Chương 33: (Vô Đề)

Thẩm Thời Nhu vẫn không thể nào thuyết phục được Lục Yến Vi.

Chuyện Lục Yến Vi từ chức đã trở thành một sự thật không thể cứu vãn được nữa.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, Thẩm Thời Nhu cứ thở ngắn than dài suốt, đến cửa phòng nàng cũng chẳng bước ra ngoài được mấy lần.

Thích Nhạn cũng đã nhận ra sự khác thường của nàng.

Trong khoảng thời gian này, dưới sự chỉ thị của Thích Nhạn, quản gia đã từng tới gõ cửa để hỏi thăm tình hình của Thẩm Thời Nhu: "Thẩm tiểu thư, có phải trong người ngài thấy không được khỏe không ạ? Có cần tôi gọi bác sĩ đến cho ngài không?"

Cách một cánh cửa phòng, giọng nói của Thẩm Thời Nhu truyền ra: "Tôi không sao đâu."

"Bữa tối hôm nay ngài vẫn chưa ăn chút nào." Quản gia nói tiếp: "Thích tiểu thư vẫn còn đang đợi ngài đấy ạ."

Thẩm Thời Nhu chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào cả: "Tôi không thấy đói."

"Bác nói với Thích Nhạn là cứ để chị ấy ăn trước đi, không cần phải đợi tôi đâu."

Quản gia rời đi.

Chỉ một lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

Thẩm Thời Nhu hỏi: "Vẫn còn chuyện gì nữa sao?"

Người ở ngoài cửa không trả lời, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không hề dừng lại.

Thẩm Thời Nhu từ trên giường đứng dậy, đi ra mở cửa.

Lúc này, người đang đứng ở ngoài cửa không phải là quản gia mà là Thích Nhạn.

Thích Nhạn hỏi nàng: "Sao em lại không ăn cơm?"

Thẩm Thời Nhu: "Tôi không muốn ăn."

Thẩm Thời Nhu vừa dứt lời, Thích Nhạn liền tiến sát lại gần, dùng tay chạm nhẹ vào trán của nàng.

Thẩm Thời Nhu lùi về phía sau: "Chị làm gì vậy?"

"Cũng không có bị bệnh." Sau khi xác nhận nhiệt độ cơ thể của Thẩm Thời Nhu vẫn bình thường, Thích Nhạn mới nói: "Vậy tại sao đến cơm em cũng không ăn?"

"Tôi đã hỏi quản gia rồi, bữa trưa lúc nãy em cũng chẳng ăn uống tử tế gì cả."

"Là do thức ăn không hợp khẩu vị..." Thích Nhạn dừng lại một chút, "Hay là vì em muốn gặp Giang Bùi Tinh?"

Thẩm Thời Nhu không ngờ rằng Thích Nhạn lại đoán sang chuyện của Giang Bùi Tinh.

Có phải Thích Nhạn đang nghĩ rằng nàng vì quá nhớ nhung Giang Bùi Tinh nên mới ăn không ngon, nuốt không trôi không?

Tuy rằng nguyên nhân khiến nàng chán ăn đúng là có liên quan một chút xíu đến Giang Bùi Tinh, nhưng ý của nàng và ý mà Thích Nhạn đang ám chỉ hình như hoàn toàn không giống nhau.

Thẩm Thời Nhu nói: "Không có liên quan gì đến Giang tỷ tỷ cả."

"Nếu em không định nói cho tôi biết lý do thì tôi có thể không hỏi." Thích Nhạn tựa người vào cạnh cửa: "Nhưng bữa tối thì không thể không ăn được."

"Em muốn ăn món gì, tôi sẽ bảo người đi làm ngay."

Thẩm Thời Nhu lắc đầu: "Cảm ơn chị, nhưng không cần đâu."

Thích Nhạn trầm giọng nói: "Nếu em không chịu đi, tôi cũng không ngại bảo người mang thức ăn vào tận phòng cho em đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!