Lục Yến Vi không trả lời trực diện câu hỏi của Giang Bùi Tinh.
Nhưng từng câu từng chữ của cô ấy đều đang ngầm khẳng định rằng, cô ấy không chỉ biết việc Thẩm Thời Nhu đã dọn ra khỏi biệt thự, mà thậm chí rất có thể trong suốt thời gian qua vẫn luôn giữ liên lạc với nàng.
Thẩm Thời Nhu đã chặn số điện thoại của cô, nhưng lại vẫn còn giữ liên hệ với Lục Yến Vi.
Nhận thức này khiến hơi thở của Giang Bùi Tinh trở nên nặng nề.
"Cô biết em ấy ở đâu, đúng không." Tay Giang Bùi Tinh siết chặt chìa khóa xe hơn một chút.
Giờ khắc này, Giang Bùi Tinh không còn dùng giọng điệu dò hỏi nữa, cô đang chất vấn Lục Yến Vi.
Lục Yến Vi vốn đã không vừa mắt Giang Bùi Tinh từ lâu.
Đặc biệt là khi Giang Bùi Tinh lại chính là kẻ đầu sỏ đã gây ra những tổn thương cho Thẩm Thời Nhu.
Lục Yến Vi nói: "Thời Nhu đã không tìm cô, thì ý đồ của cậu ấy hẳn là đã rất rõ ràng rồi."
Lục Yến Vi nhớ lại thái độ lạnh nhạt trước kia của Giang Bùi Tinh, cô ấy khoanh hai tay trước ngực, nói ra những lời chẳng chút nể tình: "Cô không hiểu sao? Cậu ấy không muốn gặp cô."
"Chuyện của cậu ấy, cô không cần phải biết." Lục Yến Vi chậm lại ngữ tốc, châm chọc nói: "Dù sao thì, Thời Nhu cũng chẳng liên quan gì đến công việc của Giang tổng cả."
Đó chính là những lời mà Giang Bùi Tinh đã từng nói qua.
Giờ phút này, những lời ấy lại được Lục Yến Vi trả nguyên vẹn cho Giang Bùi Tinh.
Nhưng Giang Bùi Tinh đã chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến những lời mỉa mai lạnh nhạt của Lục Yến Vi.
Lục Yến Vi là con đường duy nhất có thể liên lạc được với Thẩm Thời Nhu lúc này.
Nếu để lỡ mất, Giang Bùi Tinh muốn đi tìm Thẩm Thời Nhu thì khác nào mò kim đáy bể.
Giang Bùi Tinh chặn trước cửa: "Tôi và em ấy có hiểu lầm, tôi muốn gặp Thẩm Thời Nhu để trực tiếp giải thích với em ấy."
"Hiểu lầm?" Lục Yến Vi buồn cười hỏi vặn lại: "Nói như vậy, việc Giang tổng bỏ mặc Thời Nhu một mình vào ngày đi thử váy cưới cũng là hiểu lầm sao?"
"Hay là, thái độ thờ ơ chẳng chút quan tâm của Giang tổng dành cho Thời Nhu bấy lâu nay mới chính là cái hiểu lầm mà cô muốn giải thích?"
Nghe Lục Yến Vi nhắc đến chuyện váy cưới, Giang Bùi Tinh ngước mắt lên: "Em ấy đều nói với cô rồi sao?"
"Ngày hôm đó là tôi đi cùng cậu ấy." Lục Yến Vi thẳng thắn nói.
"Giang Bùi Tinh, cô hiểu về chuyện của cậu ấy được bao nhiêu?" Lục Yến Vi nói: "Nếu cô chưa từng để tâm đến cậu ấy, thì hiện giờ cô chẳng có tư cách gì để hỏi han chuyện của cậu ấy cả."
"Cô không cần hỏi thêm nữa." Lục Yến Vi nói: "Tôi sẽ không tiết lộ cho cô bất kỳ một chữ nào liên quan đến thông tin của cậu ấy đâu."
"Cũng hy vọng Giang tổng đừng làm phiền đến Thời Nhu nữa."
Lướt qua vai Giang Bùi Tinh, Lục Yến Vi lập tức đi ra khỏi văn phòng.
Trong văn phòng chỉ còn lại một mình Giang Bùi Tinh.
Giang Bùi Tinh lấy từ trong túi ra chiếc nhẫn mà Thẩm Thời Nhu để lại.
Sau khi Thẩm Thời Nhu đi, Giang Bùi Tinh luôn mang theo chiếc nhẫn này bên người.
Cô từng nghĩ rằng chỉ vài ngày thôi, Thẩm Thời Nhu sẽ quay về biệt thự, và cô có thể trả lại chiếc nhẫn này cho nàng.
Chiếc nhẫn kim cương nằm trong lòng bàn tay Giang Bùi Tinh, tỏa ra những tia sáng lấp lánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!