Chương 25: (Vô Đề)

Không đợi Giang Bùi Tinh kịp đưa ra phản ứng gì, Thẩm Thời Nhu đã chủ động đi tới bên cạnh nhiếp ảnh gia, thấp giọng trao đổi vài câu.

"Muốn chụp mượn góc sao?" Nhiếp ảnh gia cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi gì nhiều: "Nếu hai người không ngại thì đương nhiên là có thể rồi."

Có được sự cho phép của nhiếp ảnh gia, Thẩm Thời Nhu nói với Giang Bùi Tinh: "Tỷ tỷ, chúng ta chụp một tấm ảnh hôn theo kiểu mượn góc đi, như vậy chỉ cần đứng sát vào nhau một chút là được, không cần thật sự chạm môi đâu."

Dường như không có ý kiến gì với quyết định của Thẩm Thời Nhu, Giang Bùi Tinh thản nhiên đáp: "Đã biết."

Thẩm Thời Nhu đặt một tay lên vai Giang Bùi Tinh, sau đó, nàng cũng ghé sát mặt mình tới trước mặt Giang Bùi Tinh.

Nhìn từ góc nghiêng, trông cứ như là hai người đang thật sự hôn nhau vậy.

Hai người dán sát vào nhau, giống như ngay giây tiếp theo sẽ từ diễn thành thật, thực hiện một nụ hôn sâu.

Một làn hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn bốn phía Giang Bùi Tinh, rất nhẹ, nhưng lại chẳng thể xua tan đi được.

Giống như là hương thơm tỏa ra từ trên người Thẩm Thời Nhu.

Trong lòng Giang Bùi Tinh đột nhiên căng thẳng.

Cô lặng lẽ quay đầu đi, không còn đối diện với Thẩm Thời Nhu nữa.

Thẩm Thời Nhu thấy vậy, ngược lại lại cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Chỉ là chụp một tấm ảnh mượn góc thôi mà Giang Bùi Tinh đã phản cảm đến mức muốn né tránh nàng.

Xem ra chỉ là do nàng đã lo lắng quá nhiều rồi........

Buổi chụp hình kết thúc, hai người lái xe quay trở về biệt thự.

Thời gian đã sang buổi chạng vạng, đèn đường bên đường cũng lần lượt sáng lên.

Ở một ngã tư chỉ còn cách biệt thự nửa con phố, Thẩm Thời Nhu xuyên qua cửa sổ xe, thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Nhưng tốc độ xe hơi nhanh, chờ đến khi Thẩm Thời Nhu phản ứng lại thì xe đã chạy qua hơn mười mét rồi.

"Tỷ tỷ, có thể dừng xe một chút không?" Thẩm Thời Nhu nói: "Em muốn xuống xe."

Giang Bùi Tinh phanh xe lại, "Không về biệt thự sao?"

Thẩm Thời Nhu nói: "Biệt thự là nhà của em và tỷ tỷ mà, em đương nhiên phải về rồi."

Nàng kéo cửa xe ra, "Em chỉ là muốn đi chào hỏi với bạn một tiếng thôi."

"Tỷ tỷ về biệt thự trước đi." Thẩm Thời Nhu bước xuống xe, nói với Giang Bùi Tinh đang ở trong xe: "Em sẽ tự mình đi bộ về sau."

Nói xong, nàng chạy chậm vài bước, hướng về phía ngược lại mà đi.

Chạy tới dưới một cột đèn đường, Thẩm Thời Nhu dừng bước chân lại.

Thẩm Thời Nhu nhìn bóng người dưới ánh đèn đường, "Yến Vi, sao cậu lại tới đây......"

"Là đến tìm mình sao?" Thẩm Thời Nhu hỏi.

Lục Yến Vi gật đầu, "Mấy ngày không gặp, mình nhớ cậu."

Trước đây khi nghe thấy lời này, Thẩm Thời Nhu chỉ nghĩ là Lục Yến Vi có quan hệ thân thiết với nàng mà thôi.

Nhưng kể từ sau chuyện ở quán bar, những lời này nói ra từ miệng Lục Yến Vi lại có vẻ có vài phần mập mờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!