Nhìn khuôn mặt của Lục Yến Vi ngay sát trong gang tấc, Thẩm Thời Nhu mấp máy môi, lại chẳng biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Chỉ mới mười mấy giây trước thôi, Lục Yến Vi đã hôn nàng, còn bày tỏ lòng mình với nàng nữa.
Nhưng Lục Yến Vi vốn là nữ chính mà, người cô ấy thích nên là Giang Bùi Tinh mới đúng chứ! Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?
Thẩm Thời Nhu chớp chớp mắt, biểu cảm có vẻ có vài phần mờ mịt, "Yến Vi, cậu vừa mới nói......"
"Thật ra ở buổi biểu diễn ngày hôm qua, mình đã nói với cậu những lời này rồi." Lục Yến Vi dựa sát vào tai Thẩm Thời Nhu: "Nhưng chỉ cần cậu muốn nghe, mình có thể nói bao nhiêu lần cũng được."
Cô ấy dùng chất giọng ngọt ngào trong trẻo, một lần nữa lặp lại: "Mình nói là, mình yêu cậu."
Nếu bảo đây chỉ là một trò đùa, vậy thì nụ hôn mà Lục Yến Vi đặt lên khóe môi nàng chẳng phải là đã đùa quá trớn rồi sao.
Huống hồ, thần sắc của Lục Yến Vi tuy ôn nhu, nhưng ngữ điệu lại nghiêm túc đến lạ thường.
Sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi, Thẩm Thời Nhu đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
Nàng phải khuyên nhủ Lục Yến Vi mới được.
"Yến Vi, mình nghĩ chắc là cậu nhầm lẫn ở đâu đó rồi." Thẩm Thời Nhu nói: "Có lẽ tình cảm cậu dành cho mình chỉ là tình bạn thôi. Chẳng qua là vì chúng ta quá thân thiết, nên mới khiến cậu nảy sinh loại ảo giác này."
"Thời Nhu, mình rất rõ ràng về tình cảm của bản thân đối với cậu." Lục Yến Vi lắc đầu: "Cậu không giống với những người khác."
"Chỉ có cậu mới là người có thể lay động cảm xúc của mình." Lục Yến Vi đỏ mặt: "Cũng chỉ có khi đối mặt với cậu, mình mới muốn nắm tay, muốn ôm, thậm chí là hôn môi......"
Đây là tâm tư thầm kín nhất mà Lục Yến Vi chưa từng để ai biết, nhưng vào lúc này, cô ấy rốt cuộc cũng có thể đường đường chính chính bày tỏ ra ngoài.
"Yến Vi, mình cứ ngỡ chúng ta chỉ là bạn bè." Thẩm Thời Nhu rũ mắt: "Cậu biết mà, mình và Tỷ tỷ, Giang Bùi Tinh vẫn còn hôn ước."
"Cô ta không hiểu cậu, càng không thấu hiểu con người cậu." Lục Yến Vi chậm rãi nói: "Nếu cô ta đã định sẵn là không nhìn thấy được những điều tốt đẹp ở cậu, vậy thì hãy để mình thay thế vị trí đó của cô ta."
"Thời Nhu, hãy hủy bỏ hôn ước với Giang Bùi Tinh đi." Ánh mắt Lục Yến Vi đầy chân thành: "Làm bạn gái của mình nhé, để mình chăm sóc cậu."
"Yến Vi, cảm ơn tâm ý của cậu." Thẩm Thời Nhu ngập ngừng: "Nhưng mình thật sự chỉ xem cậu là bạn tri kỷ thôi, mình chưa từng nghĩ đến chuyện......"
"Dù cho cậu có từ chối, mình vẫn sẽ chờ." Vẻ mặt Lục Yến Vi đầy trịnh trọng: "Chờ đến ngày cậu tình nguyện ở bên cạnh mình."
"Yến Vi, cậu không cần phải làm như vậy đâu." Thẩm Thời Nhu không nhịn được mà khuyên bảo: "Cậu ưu tú như thế, mình nghĩ chắc chắn có rất nhiều người thích cậu."
Mặc dù Thẩm Thời Nhu đã không còn chắc chắn rằng trong vài tháng tới, liệu Giang Bùi Tinh và Lục Yến Vi có thể thành một đôi được nữa hay không.
Nhưng nàng nhất định phải từ chối Lục Yến Vi.
Nếu nàng và Lục Yến Vi ở bên nhau, vậy thì cốt truyện sẽ thực sự chẳng còn chút khả năng cứu vãn nào nữa, hoàn toàn hỏng bét.
"Ngoài cậu ra, mình chẳng quan tâm đến bất kỳ ai khác cả." Lục Yến Vi nói: "Xin lỗi nhé, chuyện đã hứa sẽ giúp cậu theo đuổi Giang Bùi Tinh, e rằng mình phải nuốt lời rồi."
"Bởi vì trước khi cậu đồng ý làm bạn gái của mình, mình sẽ cạnh tranh công bằng với Giang Bùi Tinh."
......
Cho đến tận khoảnh khắc trở về biệt thự, Thẩm Thời Nhu vẫn còn chìm đắm trong sự ngẩn ngơ.
Tất cả những chuyện xảy ra với nàng ngày hôm nay đều hoang đường giống như một giấc mơ vậy.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Thẩm Thời Nhu.
Thẩm Thời Nhu không nhịn được mà hỏi hệ thống 888: "Bảo bối, có phải ta xuất hiện ảo giác rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!