Thẩm Thời Nhu bị hành động đột ngột này của Thích Nhạn làm cho hoảng sợ.
Nàng rụt tay về, liên tục lùi ra sau vài bước, ánh mắt nhìn Thích Nhạn giống như đang nhìn một con mèo đang vụng trộm ăn vụng vậy.
Thẩm Thời Nhu nói: "Thích tiểu thư, xin hãy tự trọng."
Thích Nhạn cong đôi mắt, cười đến mức yêu diễm: "Hương vị không tệ chút nào."
Thích Nhạn hài hước nói: "Đáng tiếc, đây không phải là nơi mà tôi muốn nếm thử nhất." Cô ấy đánh giá Thẩm Thời Nhu, ánh mắt sắc bén từ đôi mắt sâu thẳm kia giống như đang nhìn chằm chằm vào con mồi đã rơi vào lưới của mình.
Dáng vẻ này của Thích Nhạn, thay vì nói là đang tức giận, thì đúng hơn là cô ấy đang đắc ý dạt dào vì hành động vừa hôn nàng xong.
"Em muốn đêm nay kết thúc tại đây, đương nhiên là cũng được thôi." Thích Nhạn tựa người vào bên cạnh xe: "Nhưng mà, phải có điều kiện."
Thẩm Thời Nhu hiện tại chỉ muốn tiễn Thích Nhạn đi cho khuất mắt, nhanh chóng giải quyết xong cái rắc rối lớn này: "Điều kiện gì?"
Thích Nhạn xòe một bàn tay về phía nàng: "Điện thoại của em, mượn tôi dùng một lát."
Thích Nhạn muốn điện thoại của nàng để làm gì chứ?
Thẩm Thời Nhu nửa tin nửa ngờ đưa điện thoại ra.
Thích Nhạn tuy rằng có chút vô sỉ, nhưng từ trước đến nay, những lời cô ấy đã hứa với nàng thì đều nói được làm được.
Thích Nhạn lại lấy điện thoại của chính mình ra.
Lướt một lát, cô ấy giống như đang nhập cái gì đó vào điện thoại.
Vì đứng cách Thích Nhạn một khoảng nên Thẩm Thời Nhu không nhìn rõ được màn hình.
Chỉ vài phút sau, Thích Nhạn đã trả lại điện thoại cho Thẩm Thời Nhu.
Thẩm Thời Nhu hỏi: "Chị đã làm gì vậy?"
"Lưu số của tôi cho em." Thích Nhạn nói: "Sẵn tiện cũng để lại số điện thoại của em cho tôi luôn."
Thẩm Thời Nhu không chắc chắn hỏi lại: "Chỉ là lưu số điện thoại thôi sao?"
Thích Nhạn là hạng người nào chứ, muốn tra số điện thoại của nàng chẳng phải chỉ là chuyện búng ngón tay thôi sao, cần gì phải tốn công tốn sức canh chừng nàng ở bên ngoài biệt thự như thế này?
Như thể nhìn thấu suy nghĩ của Thẩm Thời Nhu, Thích Nhạn thản nhiên nói: "Đương nhiên là có rất nhiều con đường để có được số điện thoại của em."
"Nhưng phương thức mà tôi vừa ý nhất, vẫn là đích thân đòi em." Thích Nhạn cười híp mắt nói: "Vả lại, nếu tôi không đến, làm sao có thể nhận được hình phạt quý giá như vậy chứ?"
Ngón tay cô ấy chạm nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của mình, ý tứ đầy ám chỉ.
"Tôi sẽ gọi điện cho em bất cứ lúc nào đấy, bảo bối." Thích Nhạn đung đưa điện thoại của mình như để ra hiệu: "Dĩ nhiên, em cũng có thể chọn không nghe máy, nhưng mà hình phạt lần tới có lẽ sẽ nặng hơn hôm nay một chút đấy."
"Tôi đoán là em sẽ không muốn nếm thử đâu." Khi nói lời này, giọng điệu của Thích Nhạn lại vô cùng ôn nhu.
Nhưng Thẩm Thời Nhu nghe thế nào cũng thấy giống như một lời đe dọa.
Thẩm Thời Nhu nói: "Số điện thoại chị cũng đã lưu rồi, bây giờ Thích tiểu thư có thể đi được chưa?"
"Tất nhiên rồi, thân ái." Thích Nhạn ngồi vào trong xe, qua cửa sổ xe vẫy vẫy tay với Thẩm Thời Nhu: "Chúng ta sẽ còn gặp lại."
Nhìn theo chiếc xe của Thích Nhạn rời đi xa, Thẩm Thời Nhu không khỏi cảm thấy một cơn đau đầu ập đến.
Trước kia là do nàng sơ suất, cẩn thận nhớ lại thì đâu chỉ có mỗi Lục Yến Vi là không bình thường? Vị đại phản diện này, hành vi cử chỉ rõ ràng cũng vô cùng kỳ quái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!