Chương 22: (Vô Đề)

"Yến Vi, sao cậu lại tới đây?" Gương mặt Thẩm Thời Nhu lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Lục Yến Vi mỉm cười, "Mình không tới, chẳng lẽ lại để cậu đứng đây chờ một mình sao?"

Lục Yến Vi không hề nhắc tới Giang Bùi Tinh, mà chủ động nắm lấy tay Thẩm Thời Nhu, mười ngón tay đan chặt vào nhau không rời.

Lục Yến Vi nghiêm túc dặn dò: "Ở đây đông người lắm, đừng để bị lạc nhé." Chỉ có bản thân Lục Yến Vi mới biết, khoảnh khắc nắm chặt lấy tay Thẩm Thời Nhu, trong lòng cô rốt cuộc đã căng thẳng đến nhường nào.

Sợ lạc mất nhau chỉ là một phần, nhưng nguyên nhân chủ yếu nhất chính là cô muốn được nắm tay người trước mặt này, mãi mãi không bao giờ buông ra.

Thẩm Thời Nhu tin là thật, cứ thế cùng Lục Yến Vi nắm tay nhau đi thẳng vào bên trong hội trường.

Ít nhất thì Giang Bùi Tinh đã không xuất hiện.

Nàng và Lục Yến Vi cùng nhau xem buổi biểu diễn, chắc là sẽ không làm ảnh hưởng đến cốt truyện đâu nhỉ?

Thẩm Thời Nhu thoáng chút ngập ngừng, trong lúc nàng còn đang mải mê suy nghĩ thì Lục Yến Vi đã dẫn nàng tìm thấy vị trí ngồi của mình.

"Chúng mình đổi chỗ cho nhau đi." Liếc nhìn số ghế trên vé, Lục Yến Vi lên tiếng: "Cậu ngồi vào phía bên trong nhé, chỗ đó tầm nhìn tốt, cậu cũng sẽ nhìn sân khấu rõ ràng hơn."

Thẩm Thời Nhu lắc đầu, bình thản đáp: "Không cần đâu." Nàng vốn cũng chẳng có mấy hứng thú với buổi biểu diễn này.

Thế nhưng Lục Yến Vi lại hiểu lầm rằng Thẩm Thời Nhu đang cảm thấy hụt hẫng vì sự vắng mặt của Giang Bùi Tinh, đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà xem tiếp buổi biểu diễn nữa.

Lục Yến Vi chẳng nói chẳng rằng, ấn Thẩm Thời Nhu ngồi xuống ghế: "Đã đến đây rồi thì đừng nghĩ ngợi về những người và những chuyện không vui đó nữa."

Những người và chuyện không vui... Thẩm Thời Nhu ngẩn ngơ, không lẽ Lục Yến Vi đang ám chỉ Giang Bùi Tinh sao?

Lục Yến Vi và Giang Bùi Tinh vốn là cặp đôi chính thức, sau này sẽ là một đôi tình nhân chuẩn mực, nhưng sao bây giờ trông Lục Yến Vi lại có vẻ định kiến rất lớn với Giang Bùi Tinh như vậy.

Thẩm Thời Nhu ướm lời hỏi: "Yến Vi, có phải cậu không thích Giang tỷ tỷ lắm đúng không?"

Lục Yến Vi nhìn Thẩm Thời Nhu thật lâu, hàng mi dài của cô rũ xuống tạo thành một khoảng bóng mờ, im lặng mất một phút, cô mới kiên định đáp lại: "Đúng vậy."

Cô không muốn lừa dối Thẩm Thời Nhu, nên đã nói ra những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình.

"Mình ghét Giang Bùi Tinh." Lục Yến Vi nói một cách vô cùng thẳng thắn: "Bất cứ ai đối xử không tốt với cậu, mình đều ghét cả."

Dù biết rằng Lục Yến Vi coi mình là bạn tri kỷ, việc cô thiên vị nàng cũng là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng khi nghe những lời này từ miệng Lục Yến Vi, Thẩm Thời Nhu vẫn không nén nổi sự hoài nghi, liệu mối quan hệ giữa nàng và Lục Yến Vi có phải là đã tốt quá mức rồi không?

"Nhưng cậu là bạn thân nhất của mình, còn Giang tỷ tỷ lại là vị hôn thê của mình." Thẩm Thời Nhu tự trách nói: "Cả hai đều là những người vô cùng quan trọng đối với mình, mình không muốn hai người vì mình mà nảy sinh mâu thuẫn."

Thẩm Thời Nhu vừa dứt lời, Lục Yến Vi liền nhíu mày lại.

Hai chữ "bạn bè" thốt ra từ miệng Thẩm Thời Nhu nghe sao mà chói tai đến lạ.

Kể từ khi biết Giang Bùi Tinh đối xử với Thẩm Thời Nhu như thế nào, Lục Yến Vi đã thay đổi ý định. Cô không muốn, và càng không thỏa mãn với việc chỉ dừng lại ở mức làm bạn của Thẩm Thời Nhu.

Ánh đèn sân khấu bừng sáng, khoảnh khắc buổi biểu diễn bắt đầu, cả khán đài như bùng nổ trong sự sôi động.

Lục Yến Vi khẽ gọi tên Thẩm Thời Nhu: "Thời Nhu."

Thẩm Thời Nhu: "Hửm?"

Lục Yến Vi chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi môi cô khẽ mấp máy, dường như đang nói điều gì đó.

Nhưng tiếng ồn ào náo nhiệt của buổi biểu diễn đã sớm át đi giọng nói của Lục Yến Vi, Thẩm Thời Nhu chỉ nghe rõ được mỗi chữ "Mình" ở đầu câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!