Chương 11: (Vô Đề)

Thẩm Thời Nhu không chờ đến tận ngày hôm sau, mà sau khi dọn dẹp xong biệt thự, ngay đêm đó nàng đã đi đến nhà Lục Yến Vi.

Khi vừa nhìn thấy Thẩm Thời Nhu, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt Lục Yến Vi: "Chẳng phải ngày mai cậu mới đến sao?"

Vừa hay hôm nay là thứ Bảy, ngày mai Lục Yến Vi cũng không cần phải đi làm.

"Chờ không kịp muốn gặp cậu, cho nên mình mới tới đây trước." Thẩm Thời Nhu cười trêu chọc: "Cậu sẽ không trách mình chứ?"

"Sẽ không đâu." Lục Yến Vi cũng mỉm cười: "Lúc nào mình cũng hoan nghênh cậu mà."

"Mình có hai tấm vé xem phim này, chúng ta cùng đi xem đi." Thẩm Thời Nhu đưa lời mời: "Cậu thấy thế nào?"

Nghĩ đến việc bản thân đang tự tay làm socola trong phòng, Lục Yến Vi rũ mắt, có chút hoảng loạn: "Cậu chờ mình một chút, mình ra ngay đây."

Lục Yến Vi vội vàng dọn dẹp phòng bếp một chút, sau đó đi cùng Thẩm Thời Nhu đến rạp chiếu phim.

Có lẽ vì là đêm trước Lễ Tình Nhân nên tại quầy bán vé của rạp chiếu phim, hầu như đều là những cặp tình nhân đi có đôi có cặp.

Thẩm Thời Nhu mua vé của một bộ phim kinh dị.

Thẩm Thời Nhu và Lục Yến Vi ngồi ở hàng ghế thứ ba, phim chiếu chưa được bao lâu, bờ vai Lục Yến Vi chợt nặng xuống, cô quay đầu lại thì mới phát hiện Thẩm Thời Nhu gần như đang tựa sát vào bên người mình.

Thẩm Thời Nhu kéo kéo tay áo Lục Yến Vi: "Yến Vi, bộ phim này đáng sợ quá đi mất."

Thực ra Lục Yến Vi không cảm thấy có gì đáng sợ cả, nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến việc cô an ủi Thẩm Thời Nhu: "Phim ảnh đều là giả thôi mà."

Thẩm Thời Nhu nói: "Có phải cậu cảm thấy mình rất nực cười không, ngay cả phim kinh dị cũng không dám xem."

"Cậu nghĩ gì thế?" Lục Yến Vi bật cười, xoa nhẹ lên đầu Thẩm Thời Nhu: "Có mình ở đây rồi, đừng sợ."

Cô chỉ cảm thấy dáng vẻ khi bị dọa sợ của Thẩm Thời Nhu trông rất đáng yêu.

Suốt cả buổi chiếu phim, Thẩm Thời Nhu đều dựa vào bên người Lục Yến Vi cho đến khi kết thúc.

Phim chiếu xong, hai người cùng rời khỏi rạp chiếu phim.

Trời đã tối muộn, nhưng trên đường phố vẫn rộn ràng nhộn nhịp như cũ, dường như mọi người đều đang chờ đợi Lễ Tình Nhân tìm đến.

Có một tiểu cô nương bán hoa đi ngang qua, ôm một ôm đầy hoa tươi hỏi han Lục Yến Vi: "Tiểu thư, cô có nhu cầu mua hoa không ạ?"

"Chỉ còn năm phút nữa là đến Lễ Tình Nhân rồi, cô mua tặng cho bạn gái đi." Tiểu cô nương cười khen ngợi: "Hai người trông thật xứng đôi."

Lục Yến Vi liếc nhìn Thẩm Thời Nhu một cái, thấy sắc mặt nàng vẫn bình thường, cô mới yên tâm giải thích: "Bọn chị không phải là tình nhân."

Giải thích xong, tâm trí Lục Yến Vi lại vô thức bay bổng theo lời của tiểu cô nương kia. Cô và Thẩm Thời Nhu trông thật sự xứng đôi sao?

Tiểu cô nương vội nói: "Xin lỗi ạ, em cứ tưởng là..."

Lục Yến Vi: "Không sao đâu." Tầm mắt cô hướng về phía những bông hoa trong lòng tiểu cô nương.

Ngoài những bông hoa hồng đỏ tượng trưng cho việc tặng người yêu, còn có rất nhiều loại hoa với kiểu dáng khác nhau —— hoa baby, hoa Tulip... và nhiều loại tương tự như thế.

Tầm mắt lướt qua một bó hoa bách hợp thanh khiết không vướng bụi trần, lòng Lục Yến Vi rung động: "Chị muốn lấy bó hoa bách hợp này."

Sau khi trả tiền xong, Lục Yến Vi nhìn lướt qua điện thoại, vừa vặn là 11 giờ 59 phút.

Lục Yến Vi cầm bó hoa bách hợp kia đưa tới trước mặt Thẩm Thời Nhu: "Thời Nhu, cậu là người bạn quan trọng nhất của mình, cho nên... cho nên mình hy vọng cậu cũng có thể nhận được một bó hoa vào dịp Lễ Tình Nhân."

Lục Yến Vi cúi đầu, có chút thấp thỏm: "Cậu có ngại nhận lấy nó không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!