Chiếc Bentley màu đen dừng lại trước căn biệt thự.
"Thẩm tiểu thư, chúng ta đến nơi rồi." Dung Diên quay đầu lại, nhìn người phụ nữ đang ngồi ở ghế sau xe.
Ánh nắng tươi sáng len lỏi qua cửa sổ xe, rớt trên làn da của người phụ nữ, trông còn trắng nõn và mịn màng hơn cả trân châu.
Nghe thấy tiếng gọi, người phụ nữ ấy khẽ nâng đôi mắt đào hoa như cánh quạt nhìn về phía Dung Diên. Ngay khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Thời Nhu cong môi, đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.
Cho dù là Dung Diên, trong phút chốc cũng không tránh khỏi cảm giác hoa mắt thần thờ.
Hạ cửa kính xe xuống, Thẩm Thời Nhu hơi ló đầu ra ngoài, tầm mắt đảo quanh khắp phía căn biệt thự, giống như đang tìm kiếm điều gì đó.
Nhưng rất nhanh sau đó, nàng chẳng tìm thấy gì nên đành rũ mắt xuống, cùng với biểu cảm dần trùng xuống, Thẩm Thời Nhu ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Chú ý tới động tác nhỏ của Thẩm Thời Nhu, Dung Diên im lặng một lát rồi thấp giọng nói: "Giang tổng hôm nay rất bận......" Có lẽ cô ấy sẽ không đến đâu.
Đối diện với dáng vẻ thất vọng có thể thấy rõ bằng mắt thường của Thẩm Thời Nhu, Dung Diên bỗng nảy sinh lòng trắc ẩn, cô theo bản năng sửa lời: "Có lẽ muộn một chút cô ấy mới có thể tới."
"Hóa ra là như vậy." Thẩm Thời Nhu chỉ cúi đầu, giọng nói thật thấp. Nàng tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng trong lời nói vẫn mang theo sự uể oải khó tả: "Không sao đâu, dù sao thì công việc của Giang Tỷ Tỷ vẫn quan trọng hơn."
Tắt máy xe, Dung Diên mở cửa xe cho Thẩm Thời Nhu, ngay sau đó vòng ra phía sau cốp, xách vali hành lý của Thẩm Thời Nhu xuống.
Một đôi tay thanh mảnh lại đột ngột ngăn chiếc vali lại giữa chừng.
Dung Diên ngước mắt, nhìn chăm chú vào mỹ nhân yểu điệu đang chắn trước mặt mình.
Thẩm Thời Nhu dịu dàng nói: "Cứ để tôi tự làm đi."
Dung Diên khựng lại một chút, "Việc tiếp đón ngài là do Giang tổng hạ lệnh, vậy nên đây cũng là một phần công việc của tôi."
Nói xong, cô một lần nữa cầm lấy chiếc vali trong tay Thẩm Thời Nhu.
Khi tay hai người chạm nhẹ vào nhau, chỉ trong nháy mắt, Dung Diên vẫn có thể cảm nhận được một sự mềm mại truyền đến, giống như một chiếc lông vũ lướt qua.
Y hệt như vẻ ngoài yếu đuối của người trước mặt.
Dung Diên càng cảm thấy không nên để Thẩm Thời Nhu phải làm những việc này.
"Nhưng tôi cũng muốn giúp cô một tay." Thẩm Thời Nhu chớp chớp mắt, do dự nói: "Suốt dọc đường đã làm phiền cô rồi, tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn, sao có thể lại để cô làm những việc này được?"
Giọng nói êm ái của Thẩm Thời Nhu lọt vào tai khiến trong lòng Dung Diên nảy sinh một cảm giác ngứa ngáy lạ lùng.
"Thẩm tiểu thư khách sáo quá." Dung Diên rũ mắt, mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác........
Đồ đạc của Thẩm Thời Nhu không nhiều, tính kỹ ra thì ngoài chiếc vali không quá lớn kia thì hầu như chẳng còn thứ gì khác.
Chẳng bao lâu sau, tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa.
Theo lẽ thường, sau khi đưa Thẩm Thời Nhu đến nơi, Dung Diên đã có thể rời đi.
Nhưng khi Thẩm Thời Nhu mở to đôi mắt trong veo, thấu hiểu lòng người mà hỏi Dung Diên: "Cô có muốn ở lại uống tách trà không?"
Dung Diên, người vốn luôn nghiêm túc và cẩn trọng trong công việc, cuối cùng vẫn phá lệ dừng bước. Cô không đáp lời, nhưng hành động lại giống như đã ngầm đồng ý với lời mời của Thẩm Thời Nhu.
Trà nóng được rót vào chiếc tách sứ trắng tinh xảo.
Dung Diên không khát, nhưng sau khi Thẩm Thời Nhu pha trà xong, cô vẫn nâng tách trà lên nhấp vài ngụm.
Hương thơm đặc trưng của lá trà lan tỏa trên đầu lưỡi, trong lúc thưởng trà, Dung Diên dùng ánh mắt dư quang để quan sát Thẩm Thời Nhu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!