Sở Ly ôm lấy ta, kéo chăn lên cao.
"Các người ai nấy đều có thể trọng sinh, cớ sao chỉ mình ta thì không chứ!"
Hắn lại còn ra vẻ uất ức nữa.
"Vậy nên, chàng lấy kế hoãn binh, giả tàn tật suốt bao năm trời."
Hắn gật đầu.
"Kết cục kiếp trước của nàng, thật sự khiến ta sợ hãi."
"Thế nên, ta dâng tấu lên phụ hoàng, xin người chỉ hôn nàng cho ta."
Thì ra hôn sự này, chính là Sở Ly cầu xin mà có.
Thảo nào trong yến tiệc sinh thần, sắc mặt Sở Hành mới lộ vẻ kinh ngạc đến vậy.
Viền mắt ta cay xè, nghẹn ngào hỏi: "Sở Hành nói chàng nắm trong tay di chiếu, nội dung ra sao vậy?"
"Nếu Sở Hành thất đức, có thể lập tân hoàng khác thay thế."
Thì ra là thế!
Thánh thượng... người đã sớm vì Sở Ly mà sắp đặt thỏa đáng mọi con đường.
Nếu không vì ta, thì lẽ ra chàng có thể bước lên vạn trượng cao vị.
Ta cố nén lệ, giả như chẳng hay biết kết cục: "Vậy vì sao lại thất bại?"
"Không phải thất bại, mà là buông bỏ."
"Trong tay Sở Hành, là... thi thể của nàng."
Thanh âm Sở Ly vốn ôn nhu thong thả, đây là lần đầu tiên, ta nghe thấy trong lời hắn có cả nghiến răng căm hận.
Ta siết chặt vòng tay ôm lấy hắn.
"Ta tự giam mình nơi Phật đường, cầu khẩn ông trời cho nàng được làm lại một đời. May thay, Phật cũng nghe lời nguyện của ta."
Ta không dám tưởng tượng, những năm ấy hắn đã chịu đựng ra sao.
Chàng lặng lẽ dõi theo ta, trơ mắt nhìn ta vì Sở Hành mà lao đầu mù quáng.
Thứ duy nhất chàng làm, chính là cầu cưới ta.
Chắc hẳn chàng đã sớm chuẩn bị tâm thế bị ta từ chối.
May mắn thay, khi đó ta cũng đã trọng sinh.
Rốt cuộc không cô phụ chân tình.
"Vậy giờ, nàng có nguyện ý trả lời câu hỏi của ta chưa?"
Ta xoa nhẹ gò má hắn, nơi có đám râu mới mọc.
Rồi từ tốn lắc đầu.
"Thiếp không nguyện ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!