Thẩm Ninh Hinh cố ý cho Khâu Diệc Bạch ít thời gian để sửa sang lại cảm xúc.
Hôm nay thời tiết không tồi, nàng xách theo cơm đứng ở cửa sổ hóng gió một lát, tính toán không sai biệt lắm, lúc này mới một lần nữa trở về văn phòng.
Đi vào, Khâu Diệc Bạch đã khôi phục lại bộ dạng của ngày thường, đang ngồi ở chỗ làm việc giống mô giống dạng gõ bàn phím.
Chẳng qua khóe mắt vẫn như cũ có chút hồng hồng, môi cũng theo bản năng đè ép xuống dưới một chút, trên bụng đắp lên túi chườm nóng vừa rồi rớt ở bãi đỗ xe.
Một bộ dạng tiểu đáng thương a.
Nếu không có cơm ăn, như vậy còn thảm hại hơn.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, một lát sau chân trái hướng qua bên cạnh duỗi ra, cẩn thận đá đá thùng rác chứa đầy khăn giấy hướng vào bên trong, sợ bị người khác nhìn thấy.
"Khâu tổng." Lúc này nàng cười rộ lên, tiện tay đem cơm đặt lên trên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh, "Nhanh lên tới ăn cơm đi."
"Ân." Khâu Diệc Bạch nhìn nàng một cái, gật gật đầu nhẹ giọng cùng nàng nói câu cảm ơn.
Ngay sau đó, đột nhiên không có động tĩnh gì nữa.
Thẩm Ninh Hinh đợi một hồi lâu cũng không thấy nàng chuẩn bị đến ăn cơm, ngược lại phát hiện người này đột nhiên bắt đầu sửa sang lại những văn kiện đang đặt ở trên bàn.
Nàng có điểm ngốc, vừa mới không phải ở trong điện thoại đã nói tốt muốn cùng nhau ăn cơm sao, như thế nào lúc này lại không để ý tới nàng.
Là đang làm giá hay là lại không muốn cùng nàng cùng nhau ăn?
Trường hợp trước mắt thực sự có điểm xấu hổ.
Thẩm Ninh Hinh chớp chớp mắt, quan sát trong chốc lát đang do dự có nên mở miệng hỏi thử một chút hay không.
Còn chưa nghĩ xong nên nói cái gì, Khâu Diệc Bạch ở bên kia đã sửa sang lại văn kiện xong rồi.
Lúc này nàng ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ninh Hinh nơi đó, ho nhẹ một tiếng, đột nhiên mặt vô biểu tình hướng góc tường chỉ chỉ.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng quay đầu nhìn, phát hiện bên kia có một cái ghế gấp màu trắng.
"Nhanh đem ghế dựa dọn lại đây." Sau đó nghe được Khâu Diệc Bạch mở miệng nói, có lẽ là cảm thấy có chút ngượng ngùng, thanh âm ngoài ý muốn có chút nhỏ, lẩm bẩm lầm bầm hỏi nàng, "Ta đều đã thu thập xong cái bàn rồi, chẳng lẽ còn muốn ta thỉnh ngươi ngồi xuống sao?"
Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên nhớ tới chính mình ở trong điện thoại công đạo qua, nói nàng dọn dẹp một chút.
Kỳ thật nguyên bản là nói nàng điều chỉnh cảm xúc, không nghĩ rằng Khâu Diệc Bạch lý giải sai rồi, thuận tiện sửa sang lại bàn làm việc.
Hôm nay tiểu khóc bao thật ngoan nha.
Không biết như thế nào đáy lòng đột nhiên nổi lên một trận vui mừng, Thẩm Ninh Hinh không suy nghĩ nhiều, vội vàng bước nhanh qua xách ghế dựa tới ngồi xuống đối diện với nàng.
Đây là lần đầu tiên hai người lấy hình thức như vậy ngồi chung một chỗ ăn cơm.
Bàn làm việc của Khâu Diệc Bạch dựa gần cửa sổ, thời tiết vừa vặn, có ánh mặt trời xuyên qua pha lê chiếu vào, tưới xuống một mảnh quang mang.
Lan tràn ở trong không khí một mùi hương thoang thoảng dễ nghe, cũng không biết như thế nào đột nhiên làm người cảm thấy tâm có chút ngứa.
Động tác mở vỏ hộp cơm của Thẩm Ninh Hinh không khỏi chậm nửa nhịp, theo bản năng ngẩng đầu nhìn biểu tình của Khâu Diệc Bạch.
Thật đúng là rất ngoan, ngày thường giả vờ làm một người hung như vậy, lúc này lại ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ mình cho nàng đồ ăn, đôi mắt hết sức chăm chú nhìn chằm chằm hộp cơm trước mặt, môi thực nghiêm túc nhấp.
Giống như một tiểu bằng hữu ở nhà trẻ vậy.
Đối đãi với một tiểu bằng hữu như vậy, hẳn là phải ôn nhu một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!